Hôm nay anh đã có thể đứng dậy đi lại một chút, không còn bao nhiêu đau đớn, trong lòng đương nhiên hiểu rõ, anh khôi phục quá nhanh.
Dung Yên hừ lạnh một tiếng: ”Khi nào khỏi hẳn, anh nói không tính, em nói mới tính.”
Tần Dã nhìn cô:”.....Được, đều nghe em.”
Buổi tối đi ngủ vẫn là thời khắc Dung Yên thấy không tự nhiên nhất.
Tần Dã mặc dù là đồ gà bệnh, nhưng cảm giác tồn tại của anh thì lại không thấp chút.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

