Hiện tại nhìn thấy cô vợ nhỏ bưng một chén sủi cảo đầy nóng hổi đi vào, trong lòng bất giác dâng lên cảm giác hạnh phúc.
Có lẽ vì xui xẻo đã lâu, anh hơi sợ cảnh trước mắt chỉ là mộng ảo do mình tơ tưởng mà ra, không dám chớp mắt, bởi nếu chớp một cái, mộng cảnh sẽ tan biến.
Dung Yên đặt sủi cảo lên bàn, phát hiện người kia vẫn luôn nhìn mình chằm chằm.
Liền duỗi tay quơ quơ trước mặt anh:”Sao vậy, choáng váng?”
Cô vốn tính nói là, chưa thấy qua gái đẹp bao giờ sao?
“....Em không sao chứ?”
Dung Yên: “Đương nhiên là em không sao, có sao thì chính là người khác, anh ăn sủi cảo đi.”
“Để anh tự ăn.” Cũng không biết là thế nào, anh chỉ nằm qua ngày nhưng dường như thân thể khôi phục với tốc độ nhanh đáng kinh ngạc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


