Dung Yên đang chuẩn bị rời đi, chợt nhìn thấy ánh mắt tuyệt vọng của người phụ nữ đang ôm đứa trẻ.
Có lẽ người phụ nữ kia đã hối hận, đứng ở cửa sổ khàn giọng hét lên:“Cứu con tôi... cứu con tôi...”
Bây giờ Dung Yên không thể làm ngơ được nữa, đúng lúc bà thím lúc nãy chạy tới bên cạnh cô.
Tình huống gì đây?
Một thứ quý giá như chiếc xe đạp này, vậy mà lại để bà ấy trông nó.
Bọn họ có quen biết nhau không? Gan cũng lớn quá nhỉ? Không sợ bà ấy dắt xe đạp đi luôn sao?
Ngay vào lúc này, trong đám người có một người hét lên:“Nhìn kìa, người kia vào trong rồi...”
Tất cả mọi người đều sửng sốt, bọn họ không ngờ rằng lại có người xông vào bên trong lúc này.
Nếu như không nhìn nhầm, người kia hình như là một cô gái.
Nhất thời, có người không khỏi cảm thấy xấu hổ, người ta là một cô gái còn không sợ nguy hiểm mà lao vào trong biển lửa, mấy người đàn ông như bọn họ cũng không thể không biết xấu hổ mà đứng nhìn?
Chuyện này không phải mất mặt chết luôn sao?
Một cách tự nhiên, một số người bắt đầu tham gia chữa cháy... Người thì lấy nước từ những ngôi nhà gần đó, người thì đi dập lửa...
Ngược lại người nhà kia, người nào người nấy giống như ngu người rồi vậy, bà già ngồi dưới đất khóc lóc thảm thiết, tiếc nuối căn nhà và những đồ vật trong đó.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)

