Sau mấy trận mưa liên tục, nấm trên núi mọc nhiều. Nhưng bọn họ chỉ nhận ra được vài loại nấm có thể ăn, nên chỉ hái những loại họ biết rõ.
Giản Thanh Thanh bế Tiểu Lang nên không tiện hái nấm, đành để Tiểu Hổ và Giản Vinh hái. Tiểu Dã theo sau cầm giỏ, chẳng mấy chốc bọn họ đã hái đầy một giỏ nấm và vài bó rau dại mọc tốt. Bọn họ gom hết lại, dùng cỏ khô buộc thành bó, xách trên tay.
Giản Thanh Thanh nhìn lên trời, cảm thấy cơn đói từ sáng chưa ăn gì khiến dạ dày quặn đau, hơn nữa ba đứa trẻ cũng đã thấm mệt.
"Về thôi, chúng ta về nhà nấu cơm trưa, chiều lại đi hái tiếp."
Về đến nhà, nhóm người lớn vẫn chưa về. Giản Thanh Thanh bèn chỉ huy Tiểu Hổ và Tiểu Dã rửa rau nhóm lửa.
Nhà nàng chỉ có hai cái bình gốm cũ để nấu cơm, dù đã sứt mẻ nhưng được cọ rửa rất sạch sẽ.
Trong lúc ba đứa trẻ đang loay hoay bên ngoài, Giản Thanh Thanh lén đổ canh từ phòng bếp trong không gian riêng của nàng vào bình gốm, chuẩn bị dùng canh đó nấu rau dại và nấm.
Đồ trong không gian ra khó mà lấy ra được, bằng không cũng không thể giải thích được vật tư lấy từ nơi nào, nàng chỉ có thể lấy canh ra để hầm thức ăn, tránh bị nghi ngờ.
Giản Thanh Thanh vốn không biết nhóm lửa, mà cả nguyên thân trước kia cũng không biết. Vì sức khỏe yếu ớt nên nàng ít phải làm việc nặng, nhưng Tiểu Hổ lại rất thành thạo việc này.
Nàng đổ một phần ba lượng canh vào mỗi bình gốm, thêm một phần ba nước để hòa loãng hương vị canh, dù sao trong nhà không có gia vị gì cả.
Khi Tiểu Hổ đã rửa sạch rau và nấm, Giản Thanh Thanh bẻ nhỏ tất cả rồi ném vào bình gốm, sau đó chỉ huy Tiểu Hổ nhóm lửa.
Chờ đến khi bình bắt đầu sôi lục bục thì nhóm người lớn cũng vừa về tới.
Giản Thanh Thanh lên tiếng gọi: "Gia gia, cha, nương, ăn cơm thôi!"
Giản Đại Lang và Giản Nương cảm động vô cùng: "Khuê nữ ngoan!"
Giản lão đầu mở nắp nồi, mùi hương thơm nồng tỏa ra khiến ông không khỏi chảy nước miếng: "Đại tỷ nhi nấu món gì mà thơm vậy!" Nhìn vào nồi, ông thấy toàn rau dại và nấm.
"Các ngươi hái nấm ở đâu vậy?"
Giản Thanh Thanh biết không thể giấu được, đành thành thật nói: "Chúng ta qua mương bên kia hái."
"Cái gì!" Giản cha và Giản nương kinh ngạc: "Không phải đã dặn mấy đứa không được qua đó sao?"
Giản Đại Lang không nỡ trách nữ nhi nên quát lên với Tiểu Hổ: "Giản Tiểu Hổ, lại đây! Xem lão tử có đánh chết ngươi hay không! Sao ngươi dám dẫn tỷ tỷ qua bên kia! Bên đó rất nguy hiểm!" Trong mắt Giản Đại Lang, khuê nữ nhà mình tính cách mềm yếu, lại nhát gan, không thể tự mình qua đó được, chỉ có thể là Tiểu Hổ kéo nàng đi.
Giản Thanh Thanh vội vàng giải thích: "Không phải Tiểu Hổ dẫn ta qua, là ta muốn dẫn hắn qua. Sườn núi bên này chẳng còn bao nhiêu rau dại, bên kia mương ít người hái hơn. Hơn nữa, chúng ta chỉ đi vòng ngoài, không vào sâu trong rừng."
Giản nương vẫn không đồng ý: "Nhưng mấy đứa còn nhỏ, lỡ có chuyện gì thì sao? Bên ngoài không còn rau thì nương và cha sẽ chờ làm xong rồi vào núi hái, các ngươi không cần phải qua đó."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

