Khoai lang có thể cắt khúc để trồng. Ngoài ra còn có ba củ mài cùng năm củ khoai tây, hai thứ này cũng có thể cắt khúc gieo trồng. Tuy không nhiều, nhưng cứ chậm rãi gieo thì cũng có thể thành.
Giản Thanh Thanh để riêng những thứ có thể gieo trồng sang một bên, xem như vốn làm giàu trong tương lai, tuyệt đối không được ăn trước.
Nàng mất hơn một giờ sắp xếp xong rồi mới thu hồi ý thức. Tiểu Dã ở bên đã ngủ say.
Nhà nàng chỉ có ba gian nhà tranh. Gian giữa là nơi cha mẹ Giản ở cùng em út, thường ngày ăn uống cũng ở đó, có một tấm mành tranh ngăn cách giường. Bên trái là nơi Giản lão gia ngủ cùng Tiểu Hổ. Bên phải vốn là phòng của cha mẹ Tiểu Dã, nhưng bọn họ đều đã qua đời. Giản lão gia bắt nàng ngủ cùng Tiểu Dã. Nhà nghèo, nên không cần phải quá kiêng kỵ việc nam nữ chung phòng.
Sáng hôm sau khi Giản Thanh Thanh tỉnh dậy, trong nhà đã vắng bóng người. Người lớn hẳn đã ra đồng, còn Tiểu Hổ thì dẫn hai đứa nhỏ đi hái rau dại. Đó là nguồn thực phẩm của gia đình bọn họ.
Nàng biết nếu muốn làm giàu thì phải nắm vững việc quản lý bếp núc trong nhà trước. Chỉ khi nàng nấu ăn thì mới có thể âm thầm lấy đồ từ phòng bếp trong không gian ra cho họ ăn, dưỡng sức trước khi mùa vụ đến.
Rửa mặt xong, Giản Thanh Thanh quyết định đi tìm Tiểu Hổ và bọn trẻ. Bọn họ đang hái rau dại ở núi phía đông, chỉ cách nhà tầm mười lăm phút đi bộ.
Trên đường đi, nàng thấy những người dân trong làng gầy gò, xanh xao, đang miệt mài làm việc trên đồng. Tuy vất vả, trong mắt họ vẫn ánh lên niềm vui nhỏ nhoi.
Giản Thanh Thanh không khỏi lo lắng. Nàng nghĩ, nếu có cơ hội, ngoài việc cải thiện cuộc sống của gia đình, nàng cũng muốn giúp đỡ người dân trong làng.
Khi đến núi đông, nàng thấy những đứa trẻ trong làng đang tụ tập hái rau dại. Trong thôn, người lớn làm việc trên đồng, còn lũ trẻ thì ra ngoài hái rau để giúp gia đình.
Núi đông rộng lớn, rừng rậm trong núi sâu đầy rẫy nguy hiểm, nào là hổ, lợn rừng, sói. Vào núi là khó tìm đường ra, ít ai sống sót quay về. Năm trước hạn hán khiến nhiều người phải liều mạng vào rừng, nhưng nước trong núi cũng khô cạn, bầy sói đói đã tấn công các thôn làng xung quanh, khiến hơn mười người thiệt mạng.
Từ đó cũng không ai dám vào rừng sâu, dù có đói khát đến mấy, ít ra vẫn giữ được toàn thây.
Giản Thanh Thanh đứng trước ngọn núi lớn mà ngẫm nghĩ. Nàng đương nhiên không dám vào rừng, không bàn tới việc có ra ngoài lại được không, chỉ nghĩ tới những loài rắn rết trong đó nàng đã cảm thấy sợ. Chỉ là nàng nghĩ tới việc ngọn núi này có thể giúp nàng che giấu những vật phẩm không thuộc về thời đại này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)