Canh xương hầm ngọt thanh, củ cải mềm tan, tỏa ra mùi hương quyến rũ. Chẳng mấy chốc, bát canh đã hết, bụng nàng cũng đã no căng.
Liếm môi, nàng cảm nhận hương vị còn vương vấn trong miệng. Có lẽ vì nguyên chủ chưa từng ăn thứ gì ngon lành nên vị giác vô cùng nhạy cảm, cảm giác canh này ngon hơn bất cứ món gì nàng từng ăn, hòa quyện giữa vị ngọt, béo, và thanh tao.
Giản Thanh Thanh bỗng nhiên thắc mắc, trong giấc mơ liệu có thể cảm nhận được hương vị chân thật như vậy không? Giấc mộng này sao lại sống động đến thế?
Đột nhiên nàng cảm thấy có người chạm vào tay mình. Trong khoảnh khắc đó, nàng tỉnh dậy.
Lúc này, cậu bé tròn xoe mắt nhìn nàng, nàng vuốt ve đầu cậu, hỏi: "Sao thế?"
"Thơm!"
"Hả?" Giản Thanh Thanh ngạc nhiên.
Tiểu Lang đột nhiên ghé sát mặt nàng, hít hít mũi như một chú cún nhỏ, rồi ngạc nhiên nói: "Tỷ tỷ, thơm!"
Giản Thanh Thanh thử ngửi, nhưng không phát hiện gì lạ, chỉ có dư vị ngọt thanh của canh xương hầm còn vương trong miệng. Nàng bạo dạn suy đoán, liền nhắm mắt lại, tập trung tinh thần, thầm nghĩ "phòng bếp".
Lập tức, nàng thấy mình đang đứng trong gian bếp quen thuộc.
Chính là "bàn tay vàng" trong truyền thuyết!
Giản Thanh Thanh vui sướng đến nhảy lên, quả là trời không tuyệt đường người, phòng bếp cũng theo nàng đến đây!
Nàng tò mò nhìn quanh, dù nhắm mắt nàng cũng biết mọi thứ ở đâu, nhưng đây là phòng bếp đã theo nàng vào dị thế giới, nên mọi thứ đều trở nên mới mẻ.
Thử đẩy cửa, nhưng không mở được, nàng hiểu rằng chỉ phòng bếp theo nàng đến, nhưng không biết liệu có thể mang đồ vật ra ngoài không. Giản Thanh Thanh quyết định thử nghiệm.
Nhìn hũ đường phèn pha lê, nàng chọn một viên nhỏ nhất, nhắm mắt và thầm nghĩ "ra ngoài". Khi mở mắt, nàng thấy Tiểu Lang đang chăm chú nhìn mình.
Nàng nắm viên đường trong tay, vui sướng khôn tả.
Giản Thanh Thanh ngồi dậy, Tiểu Lang cũng bò dậy theo.
"Tiểu Lang, nhắm mắt lại."
Tiểu Lang tưởng tỷ tỷ đang chơi trò chơi, liền ngoan ngoãn nhắm mắt.
"Há miệng ra."
"A ——" Cậu bé há miệng thật to.
Giản Thanh Thanh khẽ đặt viên đường phèn vào miệng Tiểu Lang. Viên đường nhỏ bé này tách ra từ một khối lớn. Tiểu Lang chỉ cảm thấy có vật gì ngọt ngào tan chảy trong miệng, đôi mắt cậu bé sáng lên, tròn xoe không dám động đậy.
Giản Thanh Thanh đau lòng, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt gầy gò của cậu, "Ăn đi, ăn xong tỷ tỷ sẽ cho thêm."
Tiểu Lang ngỡ ngàng, mút lấy viên đường rồi chậm rãi lặp đi lặp lại vài lần, như không tin vào miệng mình, mắt sáng lên: "Ngọt quá!"
Cậu bé từng nếm qua quả chua ngọt trên núi, vốn đã xem đó là thứ ngon nhất, nhưng viên đường này vượt xa mọi hương vị cậu từng biết.
"Đúng vậy, là đường." Giản Thanh Thanh đáp.
Tiểu Lang nhắc lại: "Đường!" Rồi tiếp tục cuộn viên đường trong miệng, cảm nhận hương vị ngọt ngào.
Giản Thanh Thanh nắm lấy tay nhỏ bé của cậu, cảm thấy thương xót. Đường trong thời đại này là thứ quý báu, nhà nghèo như họ, đừng nói ăn, đến nhìn cũng chưa từng thấy. Trẻ em hiện đại có thể ăn bánh kem, sô-cô-la, nhưng ở đây, "ngọt" chỉ đến từ những quả dại trên núi, mà phần lớn là chua nhiều hơn ngọt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)