Giản Thanh Thanh cũng có chút kinh ngạc, bị thương nặng như vậy mà một đêm đã đóng vảy rồi sao?
Nhưng mà nàng lại nghĩ, người trong giang hồ quả nhiên không giống người thường! Bị thương nặng đến đâu cũng không dễ dàng chết được!
Không biết nàng có cơ hội học võ công, luyện khinh công đạp nước hay không.
"Vâng ạ, gia gia ơi, vậy hôm nay ta không đi hái rau nữa, ở nhà trông hắn."
Đợi mọi người trong nhà đều ra ngoài hết, Giản Thanh Thanh liền cầm cái xẻng gỗ nhỏ của mình đi chăm sóc mảnh đất bảo bối.
Lá cây bị đốt hôm qua giờ đã biến thành một đống tro, Giản Thanh Thanh dùng xẻng xúc tro rắc lên đất, sau đó phủ lá lên những chỗ chưa có lá, cuối cùng dùng đất lấp lại.
Làm xong mọi thứ, Giản Thanh Thanh mệt rã rời, định quay vào xem vị thiếu niên kia thế nào.
Nàng vừa bước vào cửa đã thấy thiếu niên vốn đang hôn mê kia đã đứng trong sân, dáng người cao ráo, khí chất cao quý toát ra khiến người ta khó có thể với tới, khiến cho mấy gian nhà tranh rách nát của nàng cũng trở nên cao sang hơn rất nhiều.
Giản Thanh Thanh nhìn hắn với ánh mắt đầy thưởng thức, lúc này mới lên tiếng: "Vị đại hiệp này, ngươi tỉnh rồi sao?"
"Đúng rồi, ngươi có muốn ăn sáng không?"
Minh Tri Nghiễn lắc đầu, từ chối, "Tại hạ phải đi rồi, đa tạ tiểu cô nương và gia đình đã quan tâm chiếu cố."
Vừa nói, hắn vừa lấy ra một miếng ngọc bội, đưa cho Giản Thanh Thanh, "Sau này nếu có việc gì, tiểu cô nương có thể cầm ngọc bội này đến chỗ huyện lệnh, ông ta sẽ giúp ngươi."
Miếng ngọc bội này là biểu tượng thân phận của Minh gia, mà huyện lệnh chính là quan phụ mẫu gần đây nhất, những vấn đề thông thường huyện lệnh đều có thể giải quyết, không giải quyết được có thể chuyển lời cho hắn.
Giản Thanh Thanh vội vàng nhận lấy, vị Minh đại hiệp này vừa nhìn đã biết không phải người thường, thời đại này lại không yên bình, nhỡ gặp chuyện gì còn có thể dùng tới, có thể không cầu báo mà đáp cứu người nhưng người ta muốn cho đồ thì hoàn toàn không cần thiết phải từ chối.
"Đa tạ Minh đại hiệp!"
Minh Tri Nghiễn gật đầu, lần nữa chắp tay với Giản Thanh Thanh, "Cô nương, tại hạ cáo từ."
Giản Thanh Thanh cũng hoàn lễ, "Hẹn gặp lại!"
Nhìn người ta biến mất trước mắt, Giản Thanh Thanh cảm khái, thật là một thiếu niên vừa lễ phép vừa có bản lĩnh!
Giản Thanh Thanh không để chuyện này trong lòng, cất ngọc bội vào không gian bếp rồi bắt đầu xách thùng ra ngoài gánh nước tưới đất.
Mà ở một bên khác, Minh Tri Nghiễn vừa ra khỏi nhà Giản Thanh Thanh đã không còn dáng vẻ công tử nho nhã nữa, ánh mắt âm trầm sâu thẳm.
Một đám hắc y nhân quỳ trước mặt hắn, "Thế tử, thuộc hạ tới chậm!"
Minh Tri Nghiễn lạnh lùng liếc nhìn đám hắc y nhân một cái, "Đi thôi."
Giản Thanh Thanh lặng lẽ lấy các dụng cụ trong không gian bếp ra bờ sông lấy đầy nước, sau đó cho vào không gian rồi mang về.
Nàng đúng là một cô nương thông minh mà! Làm như vậy thì không cần phải vất vả chuyển đi chuyển lại nhiều lần.
Giản Thanh Thanh tự luyến nghĩ.
Tốn cả một buổi sáng, nàng rốt cuộc cũng tưới nước xong cho mảnh đất nhỏ, như vậy đợi nó ủ thêm vài ngày là có thể trồng bảo bối làm giàu của nàng rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)
