Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Theo Không Gian Hỗn Thập Niên 70: Nông Phu Sủng Thê Hằng Ngày Chương 7: Xác Định

Cài Đặt

Chương 7: Xác Định

Bóng người từ xa lại gần, ánh mắt hai người chạm nhau, cả hai đồng thời nở nụ cười.

Triệu Phương Nhi đưa bát mì trên tay về phía trước, nghịch ngợm nháy mắt: "Em đặc biệt mang bữa sáng tới cho anh này, mau ăn đi kẻo nguội."

Trong lòng cô thầm cười trộm: "Ăn của người thì mồm miệng phải mềm, cầm của người thì tay phải ngắn". Đợi anh ăn xong bát mì này, lát nữa bàn chuyện làm ăn chắc chắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Cố Nguyên thoáng sững sờ, trong đáy mắt xẹt qua những tia sáng phức tạp, cuối cùng khóe môi anh cong lên thành một nụ cười nhẹ: "Vậy anh nhất định phải ăn sạch sành sanh mới không phụ tấm lòng của em."

Triệu Phương Nhi nghiêng đầu nhìn anh, gật đầu cái rụp, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: "Đúng vậy, nhất định phải ăn hết sạch đấy nhé."

Lượng mì cô nấu vừa đủ cho sức ăn của một người đàn ông trưởng thành, ăn hết cũng không đến nỗi quá no.

Những sợi mì trắng tinh nằm gọn trong bát nước dùng trong veo, điểm xuyết màu xanh mướt của hành lá và chút sa tế đỏ au, bên cạnh là quả trứng chần tròn trịa, tất cả tỏa ra làn khói nghi ngút thơm lừng.

Cố Nguyên chỉ nhìn thôi đã thấy bụng đói cồn cào. Miếng mì đầu tiên vừa chạm vào đầu lưỡi, đôi mắt anh đã mở to vì ngạc nhiên. Sau đó, với động tác vừa văn nhã lại vừa nhanh chóng, anh xử lý sạch sẽ bát mì, đến một giọt nước dùng cũng không chừa lại.

"Em nấu ngon thật đấy. Xem ra để anh ăn hết bát mì này là anh được hời to rồi."

Chẳng ai là không thích nghe lời khen ngợi, Triệu Phương Nhi cũng không ngoại lệ: "Hì hì, anh quá khen rồi." Tuy miệng nói khiêm tốn nhưng vẻ mặt đắc ý của cô thì chẳng che giấu chút nào.

Ý cười trong đáy mắt Cố Nguyên càng thêm sâu đậm.

Triệu Phương Nhi chớp chớp mắt, lảng tránh ánh nhìn nóng bỏng của anh. Ánh mắt cô đảo quanh, lướt qua xương quai xanh gợi cảm của người đối diện rồi vội vàng dời đi, cuối cùng dán chặt vào mũi chân mình.

Cô hắng giọng: "Thật ra... hôm nay em đến tìm anh là muốn bàn một chuyện."

Sau đó, cô hạ thấp giọng, trình bày ngắn gọn kế hoạch thu mua lương thực và mức giá cô có thể trả cho anh.

Sắc mặt Cố Nguyên không đổi, nhưng trong đầu đã nhanh chóng tính toán. Chỉ mất vài nhịp thở, anh đã đưa ra quyết định.

"Được. Nhưng hiện tại trong tay anh không có nhiều vốn, tạm thời không thể thu gom số lượng lớn ngay được."

Khi xuống nông thôn, anh mang theo tổng cộng hơn 160 đồng và một ít tem phiếu. Sau khi biếu nhà họ Triệu 100 đồng tiền tạ lễ và chi tiêu lặt vặt trong thời gian qua, hiện tại trong túi anh chỉ còn lại hơn 50 đồng.

Triệu Phương Nhi gật đầu thấu hiểu, dứt khoát nói: "Em sẽ ứng trước cho anh một phần tiền cọc. Sau này anh thu được bao nhiêu chúng ta sẽ tính toán cụ thể sau."

Tiền cô không thiếu, quan trọng nhất là phải chốt được thương vụ này. Dù sao nếu thiếu tiền, cô chỉ cần đến chỗ Tôn Trường Dương bán trước một lô lương thực là giải quyết xong.

Tuy Triệu Phương Nhi không nói rõ cô sẽ tiêu thụ số lương thực đó như thế nào, bán cho ai, nhưng Cố Nguyên đoán rằng người mua kia chắc chắn cũng đã đặt cọc trước, nên cô mới có nguồn tài chính dồi dào như vậy.

Cố Nguyên gật đầu, không hề từ chối: "Được, khi nào thu được hàng anh sẽ báo cho em."

Thấy anh sảng khoái đồng ý, Triệu Phương Nhi vui như mở cờ trong bụng. Cô móc từ trong túi ra 300 đồng, đưa thẳng cho anh.

"Đây, 300 đồng này coi như tiền cọc. Em chờ tin tốt của anh đấy nhé!"

Cố Nguyên nhận lấy xấp tiền, khóe môi khẽ nhếch: "Yên tâm, cứ chờ tin tốt của anh."

Lúc này, Triệu Phương Nhi mới để ý đến cuốn sách toán cao trung nằm trên đất. Sách tuy đã cũ nhưng các góc vẫn phẳng phiu, không hề bị quăn mép, chứng tỏ chủ nhân của nó rất trân trọng tri thức. Cô đột nhiên không kìm được mà buột miệng:

"Đọc sách nhất định phải kiên trì, rồi sẽ có một ngày dùng đến!"

Chỉ cần kiên trì thêm vài năm nữa thôi, thời đại mới sẽ mở ra, mang theo vô vàn hy vọng.

Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cô gái nhỏ, trong lòng Cố Nguyên dâng lên một cảm xúc khó tả. Anh vẫn luôn cho rằng những kẻ xung quanh đều cười nhạo việc đọc sách là vô dụng, lãng phí thời gian, không ngờ cô lại có suy nghĩ khác biệt đến thế.

"Ừ, anh nhất định sẽ kiên trì."

Đây là điểm thanh niên trí thức mới được tu sửa, tạm thời chỉ có Cố Nguyên và Vương Minh Hải ở.

Chờ bóng dáng Triệu Phương Nhi khuất hẳn, nụ cười trên môi Cố Nguyên vẫn chưa tắt. Trông tâm trạng anh có vẻ cực kỳ tốt.

Vương Minh Hải ngáp ngắn ngáp dài bước ra từ trong phòng, thấy bạn mình như vậy bèn trêu chọc: "A Nguyên, hôm nay cậu nhặt được vàng hay sao mà cười tươi thế?"

Bình thường tên này mặt lạnh như tiền, thấy được nụ cười của hắn còn khó hơn lên trời. Nói thật lòng, uổng phí cả cái gương mặt đẹp trai ấy!

Cố Nguyên không để tâm đến lời trêu chọc của bạn, giọng điệu nhẹ nhàng: "Cũng gần như nhặt được vàng vậy." Anh cười đầy ẩn ý: "Lát nữa cậu vào nhà đi, tôi tìm cho cậu một việc tốt để làm."

Vương Minh Hải ngớ người, vội vàng chạy đi rửa mặt đánh răng. Anh biết tính Cố Nguyên, tên này hiếm khi nói đùa kiểu đó. Bảo tìm việc tốt, chắc chắn là việc tốt thật!

Triệu Phương Nhi chốt xong "nhân viên thu mua" của mình, lòng phơi phới như hoa nở mùa xuân, vừa đi vừa ngân nga câu hát, bước chân sáo về nhà.

Tiếc thay, tâm trạng tốt đẹp ấy nhanh chóng bị một kẻ không mời mà đến phá hỏng.

"Triệu Phương Nhi! Có phải cô vừa đi tìm đồng chí Cố Nguyên không?!"

Triệu Phương Nhi nheo mắt nhìn cô gái xinh đẹp nhưng vẻ mặt đầy hằn học đang đứng chắn đường mình. Trong lòng cô cảm thấy thật nực cười.

"Cô là ai? Tôi đi đâu làm gì liên quan quái gì đến cô?"

Uông Tiện Tình trợn tròn mắt, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo vì giận dữ: "Cô... cô dám làm nhục tôi như thế à? Đừng có mà mặt dày mày dạn bám lấy Cố Nguyên nữa, anh ấy sẽ không bao giờ thích cô đâu!"

Cái con Triệu Phương Nhi này thật quá đáng ghét! Rõ ràng biết cô ta là ai mà còn giả bộ ngây ngô. Một con thôn nữ quê mùa xấu xí mà cũng dám mơ tưởng đến Cố Nguyên sao!

Được rồi, ông trời quả là công bằng. Ban cho cô ta nhan sắc nhưng lại quên lắp não.

Triệu Phương Nhi vốn định lờ đi, nhưng thấy thái độ tự cho là đúng của ả, cô bỗng đổi ý. Trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ đắc ý đầy khiêu khích.

"A Nguyên không thích tôi chẳng lẽ lại đi thích cô sao? Hừ hừ, nói cho mà biết, sáng nay anh ấy đã ăn sạch bát mì tôi nấu đấy! Nhìn xem này, đến một giọt nước dùng cũng không chừa lại đâu nhé~"

Nói rồi, cô giơ cái bát trống trơn trong tay lên, dốc ngược xuống đất để chứng minh lời mình nói là sự thật. Sạch bóng kin kít!

Mặt Uông Tiện Tình tức thì trắng bệch, cô ta hét lên: "Không thể nào! Anh ấy đời nào lại để mắt đến loại thôn nữ xấu xí như cô! Chắc chắn là cô mặt dày bám riết lấy anh ấy! Cô ỷ vào việc mình cứu Cố Nguyên nên uy hiếp anh ấy phải không? Nhất định là thế! Đồ không biết xấu hổ!"

Nghe mấy từ "thôn nữ xấu xí", ánh mắt Triệu Phương Nhi lạnh xuống. Cô nhìn Uông Tiện Tình như nhìn một kẻ thiểu năng, cười khẩy:

"Không tin thì tự đi mà hỏi anh ấy! Khuyên cô một câu chân thành nhé: Lần sau ra đường nhớ mang não theo, đừng để ở nhà kẻo người ta cười cho."

Nói xong, cô thản nhiên bước qua người đối phương, không thèm bố thí thêm dù chỉ một ánh nhìn, mặc kệ ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống sau lưng. Kéo được một đống thù hận, nhưng cô chẳng thèm để tâm.

Tuy biết chuyện này không phải lỗi của Cố Nguyên, nhưng Triệu Phương Nhi vẫn thầm oán thán một câu: Đúng là nam nhan họa thủy!

Sau đó, cô nhanh chóng quẳng chuyện này ra sau đầu. Nhưng cô không ngờ rằng, kẻ điên này sau này còn mang đến cho cô không ít phiền toái.

...

"Phương Nhi, đang nấu cơm đấy à?"

Triệu Chí Quân từ ngoài cửa bước vào, liếc mắt liền thấy Triệu Phương Nhi đang lúi húi trong bếp.

Triệu Phương Nhi vừa mới nhóm lửa, đang chuẩn bị nhào bột cao lương. Thấy chú họ đến, cô có chút ngạc nhiên: "Vâng ạ, con nấu để lát nữa mang lên cho ba mẹ. Chú, sao chú lại rảnh rỗi ghé qua đây thế ạ?"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc