Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Nguyên khẽ mỉm cười, thầm nghĩ cô nhóc này cũng biết ngại thật đấy, nên anh cũng không nhắc lại chuyện bám áo nữa.
Nếu bỏ qua chuyện cái mông đang bị xóc đến đau nhức, Triệu Phương Nhi cảm thấy khung cảnh này cũng khá lãng mạn. Cảnh vật hai bên đường chậm rãi lùi lại phía sau, làn gió mát lạnh thổi qua kẽ tóc, phía trước lại là một chàng trai sơ mi trắng tuấn tú, khiến cô thoáng chốc có cảm giác như đang trong một bộ phim thanh xuân vườn trường.
Nhớ lại ánh mắt đượm buồn của Cố Nguyên lúc nãy, cô định mở lời hỏi thăm chuyện gia đình anh. Nhưng vừa hé môi, cô lại thấy mình quá đường đột, dù sao hai người cũng mới chỉ quen biết từ hôm qua. Nghĩ vậy, cô quyết định im lặng cho lành.
Cố Nguyên thấy cô không nói gì, cứ ngỡ cô đang lo lắng cho vết thương của ba mình, bèn lên tiếng an ủi: “Vết thương của chú Triệu chỉ cần nghe lời bác sĩ, tịnh dưỡng thật tốt là sẽ không sao đâu. Trước đây tôi có người thân cũng bị gãy xương chân, sau khi phẫu thuật phục hồi thì đi lại bình thường như cũ.”
Triệu Phương Nhi hơi ngẩn ra, lòng thấy ấm áp: “Vâng!”
Hai người trò chuyện bâng quơ, thời gian trôi qua thật nhanh. Khu thanh niên trí thức nằm ở đầu thôn phía Đông, cũng không cách nhà họ Triệu là bao. Đến ngã tư, hai người chia tay, Triệu Phương Nhi một mình đạp xe về nhà.
Giờ này dân làng đều đã ra đồng làm việc, nên từ đầu thôn vào đến nhà, cô chẳng gặp một ai. Vừa dắt xe vào cổng, cô đã thấy Triệu Duy An đang ngồi bệt dưới đất, vẻ mặt đầy vẻ chán nản và bất lực.
Triệu Phương Nhi sửng sốt: “Anh hai, sao anh không vào nhà mà ngồi đây làm gì?”
“Anh... anh vừa sang chỗ ông bà nội hỏi mượn, nhưng mới nói được hai câu đã bị bác gái dùng chổi đuổi ra ngoài rồi.”
Anh vốn tưởng rằng dù ông bà có không thích nhà mình đến mấy, thì vào lúc hoạn nạn thế này họ cũng sẽ giúp một tay. Không ngờ, tình nghĩa lại bạc bẽo đến mức đó.
Triệu Phương Nhi lục lại ký ức một hồi mới nhớ ra chuyện về ông bà nội và nhà bác cả. Ba cô, Triệu Đại Sơn, có hai người anh em trai. Hai nhà kia đều sống chung với ông bà nội, còn Triệu Đại Sơn ngay từ khi cưới vợ đã bị đẩy ra ở riêng. Khi đó, họ chỉ được chia cho một gian nhà tranh rách nát và hai chiếc bát sứt mẻ, vậy mà mỗi năm vẫn phải nộp cho ông bà tám mươi đồng tiền sinh hoạt phí. Nhà cô bây giờ có được bốn gian nhà gạch đất thế này đều là nhờ anh cả Triệu Vệ Quốc đi lính ở phương Bắc, tháng nào cũng đều đặn gửi hai mươi đồng tiền phụ cấp về.
Điều đáng nói là ông bà nội cực kỳ ghét người con thứ hai này, nên cũng chẳng ưa gì cả nhà Triệu Phương Nhi.
Cô bước tới ngồi xuống cạnh anh trai, suy nghĩ một lát rồi nói: “Anh hai, em có cách kiếm tiền này.”
Triệu Duy An ngẩn người, vội hỏi: “Cách gì? Em nói mau đi!”
“Chúng ta vào nhà nói chuyện.”
Triệu Phương Nhi đứng dậy, kéo Triệu Duy An vào gian chính ngồi xuống.
“Chẳng phải thôn mình sắp chia lương thực vụ thu sao? Trong thôn có nhiều người không nỡ ăn lương thực tinh, chúng ta có thể thu mua lại với giá cao hơn trạm lương thực một hào, sau đó mang ra chợ đen bán lấy chênh lệch.”
Triệu Duy An giật mình: “Đây chẳng phải là đầu cơ trục lợi sao! Bị bắt được là đi tù như chơi đấy!” Nói xong, anh lại trầm ngâm ngồi xuống, đôi lông mày nhíu chặt.
Triệu Phương Nhi tiếp lời: “Hôm nay em đã ra chợ đen hỏi thăm rồi. Người ta thu mua bột mì với giá tám hào rưỡi một cân, lúa mạch sáu hào! Trong khi trạm lương thực chỉ trả cho bột mì hai hào tám, lúa mạch một hào bốn. Anh tính xem, mức chênh lệch này lớn đến mức nào.”
Cô không định xúi giục anh mình phạm pháp, nhưng số lương thực và tiền trong không gian của cô cần một cái cớ hợp lý để lấy ra dùng. Hơn nữa, cô có thể đảm bảo chuyện này sẽ diễn ra an toàn.
Triệu Duy An thở dài. Anh chợt nhớ ra cái tên ‘chợ đen’ đó chính là do anh buột miệng nói cho em gái nghe sáng nay, không ngờ gan con bé lại lớn đến thế.
“Em ngốc quá, em tưởng trước đây không có ai nghĩ ra cách này chắc? Hôm nay em lên trấn không thấy ở đầu trấn có người kiểm tra à? Nếu mang ít, có giấy giới thiệu thì còn lách được, chứ mang cả chục, cả trăm cân đi là người ta hốt ngay!”
Triệu Phương Nhi thấy anh không phản đối gay gắt, trong lòng thầm vui, cười đáp: “Em tính cả rồi. Lão bản bên chợ đen bảo chúng ta cứ lo thu mua lương thực, họ sẽ trả trước một nửa tiền đặt cọc. Sau đó mình cứ để lương thực ở một địa điểm đã hẹn, họ sẽ tự đến lấy, mình không cần phải lộ diện vận chuyển. Ngày hôm sau em chỉ việc đến chỗ ông ta lấy nốt số tiền còn lại thôi.”
Triệu Duy An vẫn còn nghi hoặc: “Người ta có cách vận chuyển ngon ăn thế sao lại để tiền cho mình kiếm?”
“Anh không biết đâu, người ta thèm vào chút tiền lẻ này ấy chứ. Ông ta thu bột mì của mình giá tám hào rưỡi, nhưng sang tay bán cho người thành phố giá tận một đồng sáu đấy! Mà người ta còn tranh nhau mua ấy chứ. Với lại, người ở đó đâu dám mò về tận thôn mình mà thu lương thực.”
Triệu Phương Nhi kiên nhẫn phân tích, nghe hợp lý đến mức chính cô cũng suýt tin là thật.
Triệu Duy An chưa bao giờ hỏi han giá cả ở chợ đen, giờ nghe em gái nói vậy thì không khỏi chấn động. Đây đúng là một vốn bốn lời! Vấn đề vận chuyển nan giải nhất đã có người lo, việc thu mua thì lại quá dễ dàng.
Nghĩ đến khoản lợi nhuận khổng lồ đó, Triệu Duy An phấn khích đến đỏ mặt. Anh đập tay xuống bàn, dứt khoát quyết định: “Được! Làm thì làm!”
Triệu Phương Nhi mỉm cười: “Vâng, vậy quyết định thế nhé. Chuyện này mình cứ giấu ba mẹ đã, chờ kiếm được tiền rồi hẵng hay.”
Lúc này Triệu Duy An nhìn em gái mình với ánh mắt hoàn toàn khác, không còn dám coi cô là đứa trẻ nữa, anh gật đầu lia lịa: “Được, để họ khỏi lo lắng.”
Nhưng vừa nhắc đến ba mẹ, Triệu Duy An chợt nhớ ra một vấn đề then chốt.
“Chết, anh quên mất! Anh còn phải ở bệnh viện phụ mẹ chăm sóc ba, làm sao mà đi thu mua lương thực được?”
Triệu Phương Nhi cũng hơi khựng lại, rồi nhanh chóng suy nghĩ. Bỗng nhiên, trong đầu cô hiện lên một cái tên.
“Anh hai, mình có thể thuê người thu mua giúp mà! Mình đưa ra một mức giá, họ thu được bao nhiêu thì bán lại cho mình bấy nhiêu. Như vậy mình vừa nhàn vừa đỡ lộ liễu, dù tiền kiếm được sẽ ít đi một chút.”
Triệu Duy An ngẫm nghĩ, thấy kiếm ít một chút cũng không sao, nhưng vấn đề là chọn ai...
“Em định nhờ ai?”
Ánh mắt Triệu Phương Nhi khẽ lóe lên: “Em định nhờ Cố Nguyên. Hôm qua em vừa cứu anh ta, em thấy người này khá trọng nghĩa khí, chắc chắn sẽ không bán đứng chúng ta đâu.”
“Cố Nguyên? Anh chàng thanh niên trí thức mới chuyển đến hai tháng trước à? Anh có gặp vài lần, trông cũng có vẻ là người chính trực, đàng hoàng.”
Triệu Duy An tuy có ấn tượng về người này nhưng chưa từng nói chuyện nên không hiểu rõ lắm. Dù vậy, lúc này anh hoàn toàn tin tưởng vào mắt nhìn của em gái mình, vả lại anh cũng chẳng còn lựa chọn nào tốt hơn.
“Được, vậy cứ chọn cậu ta đi.”
Triệu Phương Nhi vui vẻ cười: “Vâng, ngày mai em sẽ đi tìm anh ta nói chuyện.”
Vừa dứt lời, tiếng gõ cửa đã vang lên.
“Cốc cốc cốc! Phương Nhi có nhà không? Sao ban ngày ban mặt lại đóng cửa thế này!”
Triệu Duy An vui mừng đứng bật dậy, vừa chạy ra mở cửa vừa đáp: “Cậu ạ, cháu có nhà đây, ra ngay đây!”
Triệu Phương Nhi chợt nhận ra, hóa ra là cậu của cô đến chơi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















