Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Vừa rồi cô thấy trong túi mẹ chỉ còn lại hơn một trăm đồng, nhưng chi phí điều trị và bồi dưỡng sắp tới ít nhất cũng phải tốn thêm năm sáu trăm nữa. Nào là tiền thuốc thang, nào là tiền mua đồ ăn tẩm bổ... chỗ nào cũng cần đến tiền.
Không được, cô nhất định phải nghĩ cách.
"Tốt quá, cảm ơn bác sĩ nhiều lắm!"
Mọi người rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm, giữ được mạng là tốt rồi.
Khu nội trú là một tòa nhà hai tầng, trong căn phòng rộng chừng bảy tám mét vuông kê ba chiếc giường bệnh. May mắn là hai giường bên cạnh tạm thời còn trống, đêm nay Vương Tú Mai và mọi người có chỗ để ngả lưng một chút.
"Tiểu An, con đi quanh đây xem có chỗ nào bán đồ ăn không, mua chút gì đó về đây. Chú Chí Quân và bác Bách Khoa cả buổi sáng chưa ăn gì rồi. Nhớ mua thêm một phần cháo trắng cho ba con nữa."
Thấy chồng đã qua cơn nguy kịch, Vương Tú Mai lúc này mới sực nhớ ra chuyện ăn uống.
"Không cần đâu, tốn kém lắm. Chúng tôi không đói, thím cứ mua cho chú Đại Sơn là được rồi."
Triệu Chí Quân và Triệu Bách Khoa vội vàng xua tay từ chối. Bọn họ đến là để giúp đỡ chứ đâu phải để gây thêm phiền phức.
Vương Tú Mai nháy mắt ra hiệu cho Triệu Duy An, anh hiểu ý liền vội vàng đi ngay.
Sáng sớm tinh mơ đã hốt hoảng đưa người đi cấp cứu, ai nấy đều chưa có gì bỏ bụng. Nếu không đưa đến kịp, e là cái mạng già của Đại Sơn cũng chẳng còn! Cái tình cái nghĩa này, nhà họ Triệu phải khắc cốt ghi tâm.
Triệu Phương Nhi đảo mắt, vội nói: "Con đi cùng anh hai, lát nữa mua nhiều đồ sợ anh ấy bưng không hết."
Vương Tú Mai gật đầu: "Được, vậy con đi đi, nhớ đừng chạy lung tung đấy."
Chờ Triệu Phương Nhi đuổi theo ra ngoài, Triệu Duy An mới đi đến cổng bệnh viện.
"Sao em cũng đi theo? Ngoan, chờ ba khỏe lại, anh sẽ dẫn em lên trấn trên chơi cho đã."
Triệu Duy An nhìn em gái, cố kéo khóe miệng định cười nhưng nụ cười méo xệch, chẳng thể nào vui nổi.
Triệu Phương Nhi bĩu môi: "Giờ này em làm gì có tâm trạng mà chơi chứ. Không phải đi mua đồ ăn sao? Chúng ta đi đâu mua bây giờ?"
Cô nhìn quanh quất, khung cảnh xung quanh trống trải, hoang vu, chẳng thấy hàng quán nào.
"Mua đồ ăn đương nhiên chỉ có thể đến Tiệm cơm quốc doanh thôi. Nếu muốn mua bánh trái, đồ hộp thì đến Cung Tiêu Xã. Nhưng mà mấy chỗ đó không chỉ cần tiền mà còn cần cả tem phiếu nữa."
Triệu Duy An trước kia hay cùng bạn bè lên trấn chơi nên cũng biết chút ít đường đi nước bước.
Triệu Phương Nhi nhíu mày, sau đó hạ giọng hỏi nhỏ: "Vậy có chỗ nào mua đồ mà không cần phiếu không anh?"
Triệu Duy An tưởng em gái tò mò, anh ngó nghiêng xung quanh rồi thì thầm: "Anh biết một chỗ bán đồ không cần phiếu đấy. Này, em nhìn thấy cái ngõ nhỏ có treo đèn lồng kia không? Đi vào căn nhà thứ ba, ở đó chuyên làm cái nghề này."
Trong lòng Triệu Phương Nhi khấp khởi mừng thầm, cô nhìn theo hướng tay anh chỉ, âm thầm ghi nhớ địa chỉ này vào đầu.
"Anh hai, anh biết nhiều thật đấy!" Triệu Phương Nhi nhỏ nhẹ nịnh nọt một câu.
"Hề hề, đương nhiên rồi, cái gì mà anh chẳng biết."
Ánh mắt sùng bái của em gái làm Triệu Duy An cảm thấy phổng mũi vô cùng.
Nói mấy câu bâng quơ thì Tiệm cơm quốc doanh cũng đã hiện ra trước mắt.
Giờ này khách đến ăn rất ít, chủ yếu là bán đồ ăn sáng. Bên trong kê mười hai cái bàn nhưng mới chỉ có hai ba người ngồi.
Hai anh em gọi một bát cháo trắng, mua thêm tám cái bánh bao thịt và năm cái bánh rán. Số tiền một đồng năm hào và một cân phiếu gạo mà Vương Tú Mai đưa cho đã bị tiêu sạch sành sanh.
Bánh bao và bánh rán được gói trong hai túi giấy dầu lớn, còn cháo trắng thì phải mượn bát của tiệm, đặt cọc tiền trước, ăn xong mang bát ra trả mới lấy lại được tiền. May mà có Triệu Phương Nhi đi theo, chứ nếu không một mình Triệu Duy An đúng là khó mà xoay sở hết đống đồ này.
Khi bọn họ quay lại bệnh viện, Triệu Đại Sơn vừa vặn tỉnh lại.
"Ba! Ba tỉnh rồi!"
Triệu Phương Nhi và Triệu Duy An vội đặt đồ lên bàn, sà xuống bên mép giường.
Sắc mặt Triệu Đại Sơn vàng như nệ, đôi môi tái nhợt không còn chút máu, trông ông như gầy đi cả chục cân chỉ sau một giấc ngủ.
Hốc mắt Triệu Phương Nhi đỏ hoe, trong lòng thắt lại, nghẹn ứ như bị nhét bông.
Triệu Đại Sơn luôn yêu thương con gái nhất mực, nào nỡ nhìn cô rơi nước mắt, ông thều thào dỗ dành: "Bảo bối ngoan, con đừng khóc, ba không sao mà."
"Lớn tướng rồi mà còn khóc nhè như mèo con thế kia, em chỉ giỏi làm nũng với ba thôi."
Triệu Duy An lén lau nước mắt, đưa tay xoa đầu em gái.
Triệu Chí Quân và Triệu Bách Khoa chào hỏi Triệu Đại Sơn vài câu rồi tế nhị ra ngoài hành lang đứng, nhường không gian riêng tư cho gia đình họ.
"Hu hu! Ông ơi, ông làm tôi sợ chết khiếp! Sao ông lại bất cẩn thế hả trời! Hu hu!"
Vương Tú Mai như bị tiếng khóc của Triệu Phương Nhi kích động, rốt cuộc không kìm nén được nữa mà òa khóc nức nở. Lúc nghe tin chồng bị thương, bà cảm giác như trời sập xuống, phải cố gắng gồng mình lên mới trụ được đến giờ.
"Tú Nhi, xin lỗi bà... Bà đừng khóc nữa..."
Triệu Đại Sơn nhìn vợ khóc mà lòng vừa đau vừa thẹn.
Triệu Phương Nhi và Triệu Duy An liếc nhau, lặng lẽ lui ra ngoài.
Chờ Triệu Đại Sơn ăn cháo xong thì đã là một tiếng sau.
Triệu Duy An cùng Triệu Chí Quân và mọi người về thôn trước. Lần này bọn họ tiêu diệt được một bầy sói sáu con. Con sói đầu đàn chính là con đã cắn Triệu Đại Sơn. Vốn dĩ nó định cắn Triệu Bách Khoa, nhưng Triệu Đại Sơn lao vào kéo ông ấy ra nên mới bị dính đòn thay.
Mấy con sói này cộng lại cũng được hơn trăm cân thịt, hôm nay phải về xử lý ngay, nếu không để đến mai là ươn hết.
Triệu Phương Nhi giơ cái bát thuê từ Tiệm cơm quốc doanh lên: "Mẹ, con đi trả bát đây ạ."
Triệu Đại Sơn ăn chút gì đó xong cũng không ngủ được nữa, đang nằm trò chuyện với Vương Tú Mai. Nghĩ con gái đã nhớ đường, lại chỉ đi trả cái bát thôi nên ông bà cũng không lo lắng gì.
Vương Tú Mai gật đầu: "Được, con đi đi. Nhớ đừng chạy lung tung, biết chưa?"
Triệu Phương Nhi ngoan ngoãn vâng dạ, bước chân nhanh thoăn thoắt chạy đi.
"Cái con bé này, lúc nào cũng hấp tấp bộp chộp." Vương Tú Mai nhìn theo bóng lưng con gái, bất đắc dĩ than phiền với chồng.
Triệu Đại Sơn sờ sờ mũi, thầm nghĩ: Còn không phải đều do bà chiều hư nó sao.
Mà Triệu Phương Nhi có thật sự ngoan ngoãn như vậy không? Đương nhiên là không rồi! Khó khăn lắm mới có cơ hội ra ngoài một mình, cô đã sớm lên kế hoạch kỹ càng cả rồi.
Cốc, cốc, cốc.
Triệu Phương Nhi gõ cửa viện một cách có quy luật.
Cánh cửa mở ra, một người đàn ông trung niên mặc áo Tôn Trung Sơn, dáng vẻ thật thà chất phác bước ra. Ông ta quét mắt đánh giá cô từ đầu đến chân rồi bình thản hỏi: "Cô tìm ai? Có việc gì?"
Triệu Phương Nhi không bỏ sót tia cảnh giác ẩn sâu trong đáy mắt ông ta, trong lòng càng thêm yên tâm vài phần. Nơi này làm ăn cẩn thận thế là tốt.
"Tôi muốn tìm ông chủ bàn một vụ làm ăn về lương thực."
Tôn Trường Dương nheo mắt, ánh mắt lướt qua túi bột mì trên tay cô, trầm giọng nói: "Vào trong rồi nói."
Vốn tưởng cái sân này không lớn, nhưng đi vào mới biết bên trong là cả một khoảng trời riêng. Sân trước và sân sau được ngăn cách bởi một bức tường, ở giữa chỉ chừa lại một lối đi nhỏ hẹp chừng hai mét, khiến người ngoài không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì ở sân sau.
"Mời ngồi. Tôi họ Tôn. Cô bé, vụ làm ăn này cô muốn bàn thế nào?"
Tôn Trường Dương điềm nhiên rót trà mời khách, thần sắc bình tĩnh như không.
Triệu Phương Nhi không muốn lãng phí thời gian, cô đi thẳng vào vấn đề. Dù sao lương thực cũng là mặt hàng khan hiếm, quyền chủ động nằm trong tay cô, cô chẳng lo mình bị thiệt.
"Tôi có một ngàn cân tiểu mạch và năm trăm cân bột mì muốn bán. Ông có nuốt trôi được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















