Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi tống khứ thành công đợt hàng đầu tiên, vợ chồng Triệu Đại Sơn cuối cùng cũng có niềm tin, nhiệt huyết làm giàu càng thêm sục sôi.
Triệu Duy An mới nghỉ ngơi được hai ngày đã đứng ngồi không yên, đang định đi tìm em gái bàn chuyện vào núi thì Triệu Phương Nhi vừa khéo tìm tới.
"Anh hai, ngày mai chúng ta bắt đầu vào núi đi. Trời hôm nay càng lúc càng lạnh, làm xong đợt này rồi đi giao hàng, tính ra chắc cũng vừa kịp đón Tết."
Triệu Duy An ngẫm nghĩ thấy em gái nói phải: "Được, năm nay nhà mình nhất định phải ăn cái Tết thật to. À đúng rồi, bìa rừng bây giờ chẳng còn mấy thú hoang nữa, ngày mai anh em mình phải đi sâu vào trong một chút mới được."
Triệu Phương Nhi đến tìm anh cũng là vì chuyện này: "Chúng ta cần mang theo chút vũ khí phòng thân. Trong nhà chẳng phải có cây rìu sao? Em tính mai sẽ mang theo, rủi có gặp thú dữ cũng yên tâm hơn phần nào."
Cây rìu bổ củi của nhà họ Triệu nặng trịch, cũng chỉ có quái lực như Phương Nhi mới cầm múa may như liềm cắt cỏ được. Triệu Duy An thì tính mang theo con dao rựa lớn mà ngày xưa ba anh hay dùng đi săn. Anh bèn nói ý định của mình cho Phương Nhi nghe.
Triệu Phương Nhi thấy cũng ổn, trang bị như vậy là tạm đủ. Đến lúc đó cứ vểnh tai lên mà nghe ngóng, thấy động tĩnh không ổn thì ba chân bốn cẳng mà chạy là thượng sách.
Thương lượng xong xuôi, hai anh em ai về phòng nấy ngủ sớm để dưỡng sức.
Ngày hôm sau thu hoạch khá khẩm, không gặp phải thú dữ gì lớn nhưng gà rừng, thỏ hoang lại nhiều hơn hẳn so với bìa rừng. Hai anh em vác về chừng bốn bao tải đầy ắp.
Triệu Đại Sơn và Vương Tú Mai giờ đã luyện thành thục tay nghề, ngay trong đêm đó đã xử lý sạch sẽ con mồi, hôm sau chỉ cần làm nốt mấy công đoạn tẩm ướp sấy khô là xong.
Liên tục mấy ngày, bọn họ đều hữu kinh vô hiểm, thắng lợi trở về. Rìu và dao rựa mang theo cũng chưa có đất dụng võ.
Cho đến hôm nay, Triệu Phương Nhi bất ngờ phát hiện dấu vết của một con hươu trong rừng! Đây chính là đồ tốt nha! Toàn thân con vật này đều là bảo bối. Trong lòng cô kích động, lập tức đuổi theo. Tốc độ cô quá nhanh, Triệu Duy An chỉ kịp ới lên một tiếng thì bóng dáng em gái đã mất hút.
Con hươu hoang dã dường như biết có người bám đuôi, bốn vó tung lên liều mạng chạy trốn. Triệu Phương Nhi bám sát nút phía sau. Chỉ trong nháy mắt, nó đã lủi nhanh vào một bụi cỏ rậm rạp.
Triệu Phương Nhi đang định lao theo thì chợt khựng lại, giật mình kinh hãi. Cảnh vật xung quanh đã thay đổi hoàn toàn, cây cối ở đây cao to gấp đôi so với khu vực vừa rồi! Trong lòng cô "thót" một cái. Hỏng rồi, mải đuổi theo con mồi, cô đã vô tình chạy lạc vào tận lõi rừng sâu.
Đang định men theo lối cỏ rạp quay trở ra thì đúng là họa vô đơn chí, cô bị hai con lợn rừng vây kín!
Hai cặp nanh dài cong vút, ánh mắt hung ác vằn tia máu chứng tỏ đây không phải lợn nhà hiền lành. Nghe đồn lợn rừng hung dữ còn ăn cả thịt người!
Triệu Phương Nhi siết chặt cây rìu bên hông, bị hai con thú ép lùi từng bước về phía sau. Đột nhiên, đường lui bị chặn đứng, quay đầu lại thì thấy lưng đã chạm vào một thân cây cổ thụ cao chọc trời.
Mồ hôi lạnh to như hạt đậu lăn dài trên má, Triệu Phương Nhi không dám cử động mạnh. Một con lợn rừng gầm gừ làm bộ muốn lao tới. Trong cơn nguy cấp, não bộ cô lóe lên một tia sáng. Cô nhanh tay thu cây rìu vào không gian, xoay người thoăn thoắt bò tót lên cây. Tốc độ leo trèo này tuyệt đối không phải dạng vừa.
Cây đại thụ bỗng rung chuyển dữ dội. Triệu Phương Nhi cúi xuống nhìn, suýt chút nữa thì hồn vía lên mây! Hai con lợn rừng điên cuồng đang thay nhau húc đầu vào thân cây!
Triệu Phương Nhi hối hận xanh ruột, phen này e là toi đời rồi. Cô muốn trốn vào không gian, nhưng ngặt nỗi không gian không thể di chuyển vị trí. Hơn nữa, lỡ như Triệu Duy An lần theo dấu vết tìm tới đây thì chẳng phải cô sẽ hại chết anh hai sao!
Đây là hai con lợn rừng trưởng thành, nhìn hình thể ước chừng ba bốn trăm cân mỗi con, chắc chắn không phải heo sữa dễ xơi rồi!
Triệu Phương Nhi biết cứ trốn mãi trên cây không phải là cách. Nếu để hai con quái vật này cứ húc mãi như thế, e là chưa đến mười phút cái cây này cũng bật gốc!
Tiềm năng con người trong lúc nguy cấp quả là vô hạn, Triệu Phương Nhi chợt nảy ra một kế.
"Rầm!"
Theo sau một tiếng động lớn trầm đục là tiếng lợn rừng kêu rên thảm thiết. Triệu Phương Nhi nhìn xuống, một con lợn rừng đã bị cái cối xay đá từ trên trời rơi xuống đập nát đầu, ngã gục trong vũng máu, nằm im bất động. Con còn lại như phát điên, tiếp tục húc vào thân cây càng hung hãn hơn, trong mắt nó dường như bốc lên hồng quang quỷ dị!
Vỏ cây trơn trượt khiến Triệu Phương Nhi suýt tuột tay ngã xuống! May mà cô nhanh tay bám chặt vào một cành cây lớn, tim đập thình thịch như muốn vỡ lồng ngực.
Mắt thấy cái cây sắp đổ, Triệu Phương Nhi cắn răng định giở lại trò cũ. Nhưng con lợn rừng này như đã thành tinh, thế mà lại né được!
Triệu Phương Nhi khóc không ra nước mắt. Đó là cái cối xay đá duy nhất trong không gian rồi, ném xuống rồi giờ biết lấy gì mà ném tiếp đây!
Cùng đường, cô lấy cây rìu ra ném xuống, tiếc là chỉ làm nó bị thương ngoài da, ngược lại càng chọc cho nó điên tiết hơn!
"Phương Nhi! Em ở đâu! Phương Nhi!"
Tiếng gọi lo lắng của Triệu Duy An loáng thoáng vang lên. Triệu Phương Nhi kinh hãi, trong lòng nóng như lửa đốt. Anh hai mà tìm tới đây lúc này thì cả hai anh em đều xong đời!
Không được, không được, phải nghĩ cách, mau nghĩ cách...
Triệu Phương Nhi đảo mắt nhìn quanh, đột nhiên thấy những dây leo chằng chịt bám trên cây. Linh quang chợt lóe, có cách rồi!
Cô nhanh chóng lấy một sợi dây thừng to và chắc từ trong không gian ra, thắt một cái nút thòng lọng, rồi từ từ thả xuống theo thân cây. Triệu Phương Nhi dùng hai chân quặp chặt lấy cành cây làm điểm tựa, hai tay nắm chắc đầu dây còn lại, nín thở chờ đợi.
"Rầm!"
Con lợn rừng lại một lần nữa húc mạnh vào thân cây. Triệu Phương Nhi tĩnh tâm chờ thời cơ. Ba phút trôi qua, cô nhìn chằm chằm đến mức hoa cả mắt. Đột nhiên, ánh mắt cô sáng rực lên.
Chính là lúc này!
Đôi tay cô đột ngột dùng hết sức bình sinh giật mạnh dây lên, sau đó nhanh như cắt quấn đầu dây quanh thân cây vài vòng để khóa chặt. Lực đạo phản chấn cực lớn khiến Triệu Phương Nhi suýt nữa thì bị kéo văng xuống dưới. May mắn là khát vọng sống sót mãnh liệt đã kích phát sự tàn nhẫn trong cô, dù lòng bàn tay bị dây thừng ma sát đến toạc da chảy máu, cô cũng quyết không buông tay.
Con lợn rừng bị thòng lọng siết chặt cổ, treo lơ lửng, kêu rên không ngừng.
Triệu Duy An nghe tiếng động lạ thì giật mình, vội vàng lần theo hướng âm thanh chạy tới, tay cầm dao rựa mà run lẩy bẩy.
Cô biết sai rồi, lần sau cho tiền cũng không dám làm liều như vậy nữa!
Triệu Duy An nuốt nước miếng cái ực, bước nhanh đến bên cạnh em gái, kiểm tra từ trên xuống dưới một lượt. Thấy cô ngoại trừ lòng bàn tay bị trầy xước ra thì không bị thương chỗ nào khác, anh mới thở phào.
Triệu Duy An vốn tính tình hiền lành là thế, nhưng lúc này cũng không nhịn được mà nổi giận: "Em suýt nữa thì dọa anh hai chết khiếp rồi! Thôi, xuống núi trước đã, về nhà rồi anh tính sổ với em sau!"
Triệu Phương Nhi rụt cổ, ngoan ngoãn gật đầu.
Triệu Duy An nhìn hai con lợn rừng khổng lồ nằm đó mà kinh hồn bạt vía, trong lòng lại bắt đầu phát sầu. Cái này thì mang về kiểu gì đây! Tay Phương Nhi bị thương, chắc chắn không thể xách nặng được rồi.
"Đi nhanh thôi, lát nữa mùi máu tanh dụ thú dữ khác tới thì anh không có bản lĩnh bảo vệ em đâu!"
Triệu Phương Nhi tiếc rẻ chỉ vào hai con mồi chiến lợi phẩm: "Năm sáu trăm cân thịt đấy, chẳng lẽ bỏ lại sao?" Đây là cô đánh cược cả cái mạng nhỏ mới đổi lấy được đấy.
Triệu Duy An nhíu mày bất lực: "Anh lôi không nổi đâu. Hết cách rồi, anh còn hai bao tải gà rừng với thỏ hoang nữa, đành bỏ cái này thôi."
Lôi không nổi?
Triệu Phương Nhi không nói không rằng, trực tiếp xé hai mảnh vải từ gấu áo, băng bó sơ qua lòng bàn tay đang rỉ máu. Sau đó, cô một tay túm lấy chân sau của một con lợn, nhẹ nhàng kéo lê đi như kéo một bao bông.
Thấy anh hai vẫn còn đứng ngây ra như phỏng, cô quay lại nhìn anh, vẻ mặt ngây thơ vô số tội: "Anh hai, đi thôi chứ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










