Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Theo Không Gian Hỗn Thập Niên 70: Nông Phu Sủng Thê Hằng Ngày Chương 22: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Cài Đặt

Chương 22: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ

Kể từ ngày Triệu Đại Sơn xuất viện, cả nhà vẫn chưa có dịp về thăm ngoại. Sẵn chuyến lên trấn sáng nay, Triệu Phương Nhi quyết định cả gia đình sẽ cùng nhau sang nhà ngoại vào buổi chiều.

Vương Tú Mai dặn con gái ghé Cung Tiêu Xã mua ít thịt, kẹo, bánh điểm tâm và chọn cho bà ngoại một xấp vải may quần áo mới.

Đứng trước Cung Tiêu Xã một lần nữa, lòng Triệu Phương Nhi dâng lên những cảm xúc khó tả. Nơi này lúc nào cũng đông đúc, cô nhanh chân len lỏi vào đám đông, chọn một xấp vải màu đỏ thẫm rồi ghé qua quầy mỹ phẩm, định bụng mua cho mợ và chị họ mỗi người một lọ kem dưỡng da.

"Chị ơi, phiền chị gói giúp em hai lọ kem dưỡng này với ạ."

Chị nhân viên bán hàng ngẩng đầu lên, lập tức nhận ra cô: "Ơ, cô bé này! Hai lọ hôm trước em mua đã dùng hết rồi sao? Tiêu xài thì cũng phải biết tiết kiệm chứ, đừng có hoang phí quá."

Triệu Phương Nhi không ngờ người ta vẫn còn nhớ mình, lại còn tốt bụng nhắc nhở. Cô nở một nụ cười ngọt ngào đáp lại: "Dạ chưa hết đâu chị ơi! Em mua để đi thăm thân thích ấy mà. Chị gói lại giúp em nhé."

Chị bán hàng vỗ ngực cười xòa: "Hóa ra là vậy, chị lại hiểu lầm em rồi. Để chị gói ngay cho."

Nói đoạn, chị ngó nghiêng ra sau lưng cô rồi tò mò hỏi: "Ủa, thế hôm nay người yêu không đi cùng em à? Con gái con lứa mà xách nhiều đồ thế kia, mệt chết mất thôi."

Trong đầu chị thầm đoán già đoán non, không lẽ anh chàng kia bị cô nhóc này dọa cho chạy mất dép rồi?

Triệu Phương Nhi ngẩn người: "Dạ? Sao chị lại nghĩ em với anh ấy là một đôi ạ?"

Chị bán hàng nhìn cô bằng ánh mắt đầy ẩn ý: "Chị đây là người từng trải, nhìn cái cách cậu ấy nhìn em là chị biết ngay, sao mà giấu nổi!"

Triệu Phương Nhi vô thức sờ lên mặt mình: "Anh ấy nhìn em thế nào ạ?"

Chẳng lẽ cô lại vô tâm đến mức không nhận ra điều gì sao? Hay là do dây thần kinh cảm xúc của cô quá thô?

Chị bán hàng bĩu môi, thầm nghĩ đôi trẻ này định diễn cảnh tình tứ cho bà già này xem chắc: "Còn nhìn thế nào nữa, nhìn cứ như nhìn báu vật ấy! Đôi mắt cứ gọi là sáng rực lên!"

Đầu óc Triệu Phương Nhi bắt đầu rối bời. Cô nhớ lại kiếp trước, khi bị cha mẹ ruột đùn đẩy trách nhiệm rồi gửi về quê cho bác cả, nhớ lại ánh mắt chán ghét của những đứa em cùng cha khác mẹ hay cùng mẹ khác cha... Họ nhìn cô bằng sự khinh miệt, trách cứ tại sao cô lại xuất hiện để làm phiền cuộc sống của họ.

Vậy mà, cô cũng có thể trở thành báu vật trong mắt một ai đó sao?

Thấy cô cúi đầu, chị bán hàng tưởng cô đang thẹn thùng vì bị nói trúng tim đen. Chị đang cười thầm thì đột nhiên mắt sáng lên, vỗ vai Triệu Phương Nhi, hớn hở nói: "Kìa, chẳng phải người yêu em kia sao! Chị cứ tưởng cậu ấy không đi cùng em chứ!"

Chị đã bảo mà, ánh mắt chàng trai kia chỉ chứa đựng mỗi cô gái này, làm sao mà chia tay cho được!

Triệu Phương Nhi sững sờ, ngơ ngác quay đầu lại. Giữa dòng người tấp nập, bóng dáng ấy vẫn nổi bật đến lạ kỳ, chỉ cần liếc mắt qua là có thể nhận ra ngay lập tức.

Trong đầu cô vang vọng câu nói của chị bán hàng: "Nhìn cứ như nhìn báu vật ấy! Đôi mắt cứ gọi là sáng rực lên!" Cô không tự chủ được mà nhìn sâu vào mắt anh.

Đôi mắt Cố Nguyên rất đẹp, khi cười hơi xếch lên trông đầy tình tứ, khi không cười lại sắc sảo như gió lạnh khiến người ta không dám nhìn thẳng. Nhưng lúc này, anh đang nhìn cô đầy chuyên chú. Trong ánh mắt ấy có chút kinh ngạc, nhưng nhiều hơn cả là niềm vui sướng vỡ òa. Đồng tử thâm sâu như mặt hồ tĩnh lặng, khiến người đối diện vô tình chìm đắm lúc nào không hay.

Cố Nguyên sải bước thật nhanh về phía cô, ánh mắt ghim chặt trên gương mặt Triệu Phương Nhi, dường như không nỡ rời dù chỉ một giây.

"Phương Nhi... Đồng chí Phương Nhi, em... dạo này em gầy đi rồi. Xin lỗi, có phải vì những lời tôi nói đã khiến em thấy phiền lòng không?"

Cố Nguyên buông thõng hai tay bên hông, gương mặt hiện rõ vẻ hối lỗi và cả sự xót xa.

Triệu Phương Nhi rũ mắt, tình cờ nhìn thấy đôi bàn tay đang siết chặt của anh, dường như có vệt đỏ thấm ra: "Đừng..."

Hành động nhanh hơn cả suy nghĩ, cô cầm lấy tay anh, gỡ những ngón tay đang bấm sâu vào lòng bàn tay đến mức rướm máu ra. Có vẻ như anh đã phải dùng một sức lực rất lớn để kiềm chế cảm xúc của mình.

Triệu Phương Nhi không ngẩng đầu, khẽ quát một tiếng. Cô lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay, cẩn thận băng bó cho anh.

Cố Nguyên ngoan ngoãn đứng yên, thật sự không dám nhúc nhích dù chỉ một chút. Anh nhe răng cười, nhìn bàn tay thon dài của mình bị buộc một chiếc nơ con bướm vô cùng lệch lạc.

Sau khi thanh toán tiền và nhận túi kem dưỡng từ chị bán hàng đang cười tủm tỉm, Triệu Phương Nhi chẳng buồn ngẩng đầu, cứ thế đi thẳng ra ngoài.

Cố Nguyên tắt hẳn nụ cười, ánh mắt thoáng buồn bã rồi lẳng lặng theo sau, không dám thốt lên lời nào.

Nghe tiếng bước chân phía sau, Triệu Phương Nhi đột ngột dừng lại, nhét đống đồ đạc trong tay vào lòng Cố Nguyên: "Cầm lấy!"

Cố Nguyên vội vàng ôm chặt lấy, cẩn thận nâng niu. Đôi mắt anh như chứa cả ngàn vì sao lấp lánh, cả người đột nhiên tràn đầy sức sống.

Triệu Phương Nhi mím môi. Nhìn anh gầy đi hẳn so với trước kia, lòng cô chợt nhói lên một cơn đau xót. Có lẽ, cô cũng đã thích anh rồi.

Suốt một quãng đường dài cô không nói gì, Cố Nguyên cũng chẳng dám mở lời. Anh sợ đây chỉ là một giấc mộng, chỉ cần lên tiếng mộng sẽ tan biến. Anh không mong cầu gì nhiều, dù chỉ là ở cạnh nhau như bạn bè anh cũng đã thấy mãn nguyện lắm rồi, còn hơn là không được gặp mặt, không được cô đoái hoài tới.

Anh thậm chí còn hối hận vì lúc đó đã quá xung động, không nên đường đột bày tỏ tâm ý như vậy.

"Hôm nay sao anh lại đến Cung Tiêu Xã?"

Giọng Triệu Phương Nhi rất nhẹ, nhưng vì Cố Nguyên luôn chú ý đến cô nên lập tức nghe thấy: "Hôm nay tôi đi cùng thôn trưởng. Xưởng thực phẩm có một chiếc máy kéo cũ được thay mới, trong thôn đã mua lại nó."

Anh còn một chuyện chưa nói, đó là sau khi xong việc, anh không kìm được mà muốn ghé qua Cung Tiêu Xã, vì nơi này lưu giữ những ký ức của hai người.

"Ơ? Dù là máy kéo cũ thì cũng có khối người tranh nhau mua, giá cũng chẳng rẻ đâu, sao chuyện tốt này lại rơi trúng thôn mình được?"

Triệu Phương Nhi thấy lạ. Thời này, một chiếc máy kéo chẳng khác gì siêu xe bản giới hạn ở kiếp trước. Theo cô biết, thôn trưởng đâu có quen biết ai ở xưởng thực phẩm.

Cố Nguyên khẽ cười: "Tôi có người bạn ở đó, tình cờ lại quản lý mảng này. Chẳng phải em vẫn thường nói từ thôn lên trấn không thuận tiện sao? Tháng này trong thôn ít việc, người lên phố đông, dùng máy kéo chở khách cũng kiếm thêm được chút ít."

Khóe môi Triệu Phương Nhi khẽ cong lên, lòng thầm cảm thấy ngọt ngào.

Lúc này họ đã đi ra phía ngoài Cung Tiêu Xã, một góc vắng người qua lại. Triệu Phương Nhi dừng bước, nhìn thẳng vào mắt anh, khẽ hỏi: "Anh thích em ở điểm nào?"

Ở thời đại này, một câu hỏi như vậy được xem là vô cùng táo bạo.

Cố Nguyên mỉm cười, anh không trả lời trực tiếp mà chân thành nói: "Tôi không hiểu rõ lắm định nghĩa về tình yêu. Tôi chỉ biết rằng, mỗi khi thấy em cười, lòng tôi cũng vui lây, không tự chủ được mà cười theo. Nếu em buồn, tôi sẽ thấy bứt rứt khôn nguôi, chỉ muốn làm mọi cách để em vui trở lại. Khi nhìn thấy dáng vẻ tinh nghịch của em, tôi thấy em thật đáng yêu. Và những lúc không có em bên cạnh, hình bóng và tiếng cười của em cứ hiện lên trong tâm trí tôi..."

Cuối cùng, anh nhìn sâu vào mắt cô: "Nếu đó chính là thích, vậy thì... tôi thích em, Phương Nhi ạ."

Gương mặt trắng nõn của Triệu Phương Nhi bỗng chốc đỏ bừng như lửa đốt...

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc