Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Theo Không Gian Hỗn Thập Niên 70: Nông Phu Sủng Thê Hằng Ngày Chương 17: Trốn Tránh

Cài Đặt

Chương 17: Trốn Tránh

"Khụ, vậy thì tốt. Anh còn muốn mua gì nữa không? Đúng rồi, đưa vải đây tôi cầm cho, nặng lắm đấy!"

Cố Nguyên khéo léo tránh bàn tay cô định vươn tới: "Không nặng đâu. Tôi muốn mua ít đồ dưỡng da cho con gái, nhưng không rõ cô ấy thích loại nào. Cô có thể giúp tôi chọn một chút được không?"

"A? À, dĩ nhiên là được rồi."

Phương Nhi mỉm cười đồng ý. Thế nhưng, chẳng hiểu vì sao khi nghe anh nói muốn mua đồ cho con gái, lòng cô bỗng thấy hụt hẫng, khó chịu vô cùng. Lại còn là đồ dưỡng da nữa chứ, hừ, nhìn là biết định tặng cho đối tượng rồi!

Mùa đông ở tỉnh Z này khô và lạnh buốt. Những lúc không có tuyết thì còn đỡ, chứ một khi tuyết rơi, chỉ cần ra khỏi nhà một chuyến trở về là da mặt có thể bị nứt nẻ ngay.

Loại kem dưỡng được ưa chuộng nhất dĩ nhiên là Vaniline. Lớp kem trắng tinh, thơm ngát, mỗi ngày chỉ cần dùng ngón tay lấy một chút xoa lên mặt là da dẻ sẽ mịn màng, thơm tho ngay. Dĩ nhiên, cái giá của nó cũng "đẹp lòng người" chẳng kém.

Nếu không phải Cố Nguyên nhắc đến, cô cũng suýt quên mất món đồ này. Thôi thì cứ giúp anh chọn trước đã.

Kem dưỡng da không cần phiếu, chỉ cần dùng tiền mặt là mua được. Một lọ tám đồng, nếu dùng tiết kiệm thì cả mùa đông cũng đủ.

"Lấy một lọ kem dưỡng nhé, loại này dùng cho mặt hay tay đều được. Sau đó anh mua thêm một thỏi son dưỡng, cái này để phòng nứt môi. Ừm... còn đây là loại chuyên dùng cho tay, chống nẻ rất tốt."

Phương Nhi chọn xong ba món thì dừng tay. Cô biết Cố Nguyên đi thu mua lương thực cũng kiếm được không ít tiền, nên chọn toàn những loại tương đối đắt. Dù sao cũng là tặng cho "người ấy" mà, phải rộng rãi một chút chứ. Ôi, cô thật sự là quá tinh tế đi mà.

Tổng cộng hết hai mươi hai đồng. Cố Nguyên rút tiền ra thanh toán, gương mặt phảng phất vẻ hồi hộp xen lẫn một nụ cười khó hiểu.

Nữ nhân viên bán hàng liếc nhìn hai người, thầm nghĩ: "Cô bé này giỏi thật đấy, chọn toàn đồ xịn. Anh người yêu này cũng được quá chứ, hai mươi hai đồng mà không chớp mắt lấy một cái, lại còn đẹp trai nữa. Ôi, nhưng cô bé này cũng xinh xắn thật, chỉ mỗi tội hơi hoang phí!"

Phương Nhi dĩ nhiên không biết bà chị bán hàng đang tưởng tượng ra những gì trong đầu. Thấy Cố Nguyên đã chọn xong, cô cũng định mua cho mình và mẹ một bộ.

"Chị ơi, ba món em vừa chọn lúc nãy, chị lấy cho em thêm ba bộ nữa nhé. À, giúp em gói riêng từng bộ ra ạ."

Lần này thì mắt của chị bán hàng suýt rơi ra ngoài luôn! Ba bộ nữa?! Sáu mươi sáu đồng! Trời đất ơi, nhà ai có cô con gái phá gia chi tử thế này không cơ chứ! Bà chị vội vàng nháy mắt ra hiệu cho Cố Nguyên: "Người yêu chú tiêu xài hoang phí quá, chú không can ngăn đi à!"

Phải nói bà chị này cũng thật tốt bụng, sợ cô gái trẻ không hiểu chuyện mà tiêu tiền bừa bãi, rồi lại làm anh người yêu cực phẩm này phát hoảng mà chạy mất dép!

Ánh mắt Cố Nguyên khẽ động, anh nhẹ nhàng kéo ống tay áo Phương Nhi, ghé sát tai cô nói nhỏ: "Em đừng mua nhiều thế, cứ mua một bộ về dùng thử xem sao đã. Nếu thấy tốt thì hôm khác lại đến mua."

Phương Nhi hơi do dự, nghĩ đi nghĩ lại thấy anh nói cũng có lý. Dù sao thứ này cũng không cần phiếu, cô lại thường xuyên lên trấn, dùng tốt thì mua thêm sau cũng được.

"Chị ơi, ngại quá, vậy chị cứ gói cho em một bộ trước đã nhé."

"Được rồi, có ngay!"

Phương Nhi ngơ ngác nhìn vẻ mặt hớn hở của chị bán hàng. Bán được một bộ mà còn vui hơn bán ba bộ sao? Thật chẳng hiểu nổi cái kiểu buôn bán này.

Cố Nguyên cảm nhận được ánh mắt tán thưởng từ chị bán hàng gửi tới, chỉ mỉm cười không nói gì.

Mua sắm vốn là niềm vui của con gái. Sau khi tiêu hết một phần ba số tiền tiết kiệm, cảm giác khó chịu trong lòng Phương Nhi đã tan biến hoàn toàn. Hừ, nhìn xem, thứ gì cô muốn đều có thể tự mua được! Chẳng thèm ghen tị với ai hết!

Nghe Cố Nguyên nói anh lại đi nhờ xe của nhân viên bưu tá đến đây, Phương Nhi liền rủ anh ngồi xe mình về. Cô còn cảm thán: "Không ngờ anh nhân viên bưu tá thôn mình lại nhiệt tình thế nhỉ!"

May mà lúc này Cố Nguyên đang mải đạp xe, Phương Nhi không nhìn thấy vẻ mặt kỳ lạ của anh.

Nơi đầu thôn có một cây bách lớn, thân cây to bằng ba người ôm. Cố Nguyên dừng xe phía sau gốc cây, người đi đường sẽ không nhìn thấy họ.

Phương Nhi bước xuống từ ghế sau, định dắt xe đi thì bỗng bị gọi lại.

"Phương Nhi, đợi một chút!"

Vẻ mặt Cố Nguyên đầy vẻ bồn chồn, ánh mắt anh dán chặt vào khuôn mặt cô.

Phương Nhi nghiêng đầu, thoáng chút ngạc nhiên. Sao cô lại cảm thấy anh đang rất khẩn trương nhỉ?

Phương Nhi ngẩn ngơ nhìn món đồ trên tay, khuôn mặt trắng nõn bỗng chốc đỏ bừng lên. Hóa ra... lúc nãy cô cứ khăng khăng cho rằng Cố Nguyên mua đồ tặng đối tượng...

Hóa ra lại là tặng cho cô? Chuyện này... thật là ngại quá đi mà.

"Anh... anh tặng tôi cái này làm gì!"

Nhịp tim cô bỗng tăng tốc, dường như cô có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch liên hồi.

Mặt Cố Nguyên cũng đỏ ửng, nhưng ánh mắt anh vẫn kiên định nhìn cô: "Tôi... tôi muốn cùng em 'cùng nhau tiến bộ', em có thể cho tôi cơ hội này không?"

Những lời thầm kín bấy lâu nay vừa thốt ra, thần sắc Cố Nguyên càng thêm căng thẳng. Anh hồi hộp chờ đợi phản ứng từ cô gái trước mặt, cảm nhận được lớp vải quân nhu dưới bàn tay mình đã thấm đẫm mồ hôi.

Phương Nhi bối rối vô cùng. Cô dĩ nhiên hiểu "cùng nhau tiến bộ" nghĩa là gì, chỉ là không ngờ Cố Nguyên lại thích mình! Nghĩ đến điều đó, sâu thẳm trong lòng cô bỗng nảy sinh một cảm giác hân hoan. Chẳng lẽ... cô cũng thích Cố Nguyên sao?

Thế nhưng, Phương Nhi lại né tránh ánh mắt của anh: "Tôi xin lỗi!"

Ánh sáng trong mắt Cố Nguyên vụt tắt, sắc mặt anh tái nhợt đi trông thấy, nhìn cô đầy tổn thương và thất vọng.

Phương Nhi không dám nhìn thêm nữa, cô nhấn bàn đạp, chiếc xe đạp vọt đi thật xa.

Cô không biết mình đã về nhà bằng cách nào, cả người vẫn còn trong trạng thái mơ mơ màng màng.

Vương Tú Mai thấy con gái có vẻ khác lạ liền hỏi: "Phương Nhi, con sao thế? Trông cứ như người mất hồn vậy. Có phải đói rồi không? Để mẹ nấu bát mì cho con ăn nhé?"

Phương Nhi lắc đầu, đưa món đồ trong tay ra: "Mẹ, con không sao, chỉ hơi mệt chút thôi. Con mua vải rồi, để cả nhà mình mỗi người may một bộ đồ mới. Còn đây là ít đồ dưỡng da con mua cho mẹ nữa."

Nói xong, cô đi thẳng về phòng mình. Ngay khi định khép cửa lại, Phương Nhi sững người. Trong tay cô vẫn còn cầm bộ kem dưỡng mà Cố Nguyên tặng. Cô siết chặt tay, rồi đặt nó lên giường.

Cô chưa từng thích ai, cũng không dám thích ai. Bởi vì cô biết rõ, mọi thứ đều có thể thay đổi. Nếu thứ bạn trao đi là hy vọng, mà cuối cùng nhận lại chỉ là tuyệt vọng, thì cảm giác có được rồi lại mất đi ấy, có mấy ai chịu đựng nổi?

Cô không dám thử, cũng không muốn thử.

Ngay cả với người nhà họ Triệu, nếu không nhờ có ký ức mười mấy năm của nguyên chủ, liệu cô có dám tin vào tình yêu thương mà họ dành cho mình không? Nếu một ngày họ biết cô không phải là Triệu Phương Nhi thật sự, liệu những tình cảm này có còn tồn tại?

Phương Nhi bỗng thấy nản lòng. Đến cả tình thân này cô cũng chỉ là "trộm" được, vậy làm sao cô có thể tin tưởng vào tình cảm của một người không hề có quan hệ huyết thống với mình đây?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc