Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Theo Không Gian Hỗn Thập Niên 70: Nông Phu Sủng Thê Hằng Ngày Chương 1: Đột Biến

Cài Đặt

Chương 1: Đột Biến

Triệu Phương Nhi mơ màng tỉnh dậy. Vừa mở mắt, đập vào tầm nhìn của cô là mặt hồ xao động, có người đang vùng vẫy giữa dòng nước. Chưa kịp để não bộ xử lý thông tin, cơ thể cô đã nhanh hơn lý trí một bước, lao thẳng xuống nước.

"Khụ, khụ... Này! Anh gì ơi! Tỉnh lại đi!"

Kéo được người lên bờ, Triệu Phương Nhi mệt đứt hơi, đặt người nọ nằm thẳng xuống đất. Cô vỗ nhẹ vào má hắn, nhưng đáng tiếc đối phương chẳng có chút phản ứng nào.

Cô cau mày, nhanh chóng cởi hai cúc áo sơ mi trên ngực hắn, bóp nhẹ cằm rồi cúi xuống thổi ngạt.

"Á!!! Trời đất ơi! Hai người đang làm cái trò gì thế kia? Mau tới đây mà xem! Có kẻ giở trò lưu manh giữa ban ngày ban mặt này!"

Một tiếng hét chói tai xé toạc không gian yên tĩnh. Triệu Phương Nhi còn chưa kịp hoàn hồn thì một đám người đã rầm rập kéo đến vây quanh.

"Chính là bọn họ! Thôn trưởng, ông mau nhìn xem!"

"Ủa? Kia chẳng phải là con gái nhà Triệu Đại Sơn - Triệu Phương Nhi sao?"

"Còn gã kia hình như là thanh niên trí thức..."

"Rõ như ban ngày mà hai đứa nó cũng dám làm chuyện không biết xấu hổ này."

"Khụ khụ..."

Người nằm dưới đất rốt cuộc cũng có phản ứng, nước trong bụng ộc ra ngoài. Triệu Phương Nhi thở phào nhẹ nhõm, ngồi bệt xuống bên cạnh.

"Mọi người đang nói bậy bạ cái gì thế hả! Tôi là đang làm hô hấp nhân tạo cứu người!"

Triệu Phương Nhi đen mặt nghe đám người này xì xào bàn tán. Cái gì mà không biết xấu hổ? Đây rõ ràng là hành động cứu người y đức ngời ngời có được không! Mà khoan đã, vừa rồi có phải cô nghe nhầm không? Thanh niên trí thức???

Cố Nguyên mở mắt, hình ảnh đầu tiên hắn nhìn thấy là một cô gái ướt sũng, đang ngồi ngẩn ngơ bên cạnh hắn, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Lúc này, Vương Tú Mai nghe thấy tên con gái mình bị réo gọi liền vội vàng chen lên phía trước. Cảnh tượng trước mắt khiến bà suýt chút nữa ngất xỉu!

Con gái vàng ngọc của bà vừa mới đè một người đàn ông ra hôn!

"Phương Nhi! Sao con lại ở đây? Không phải con nói muốn đi thăm bà ngoại sao!"

Triệu Phương Nhi quay đầu lại. Ngay khoảnh khắc đó, một luồng ký ức xa lạ bất ngờ ùa về, oanh tạc trong não bộ như muốn nổ tung. Trước mắt cô tối sầm lại, cả người mềm nhũn ngã xuống đất.

"Á! Phương Nhi của mẹ! Con làm sao thế này? Mau! Mau giúp tôi đưa con bé đến chỗ bác sĩ Lưu!"

Thôn trưởng Triệu Chí Quân cũng không kịp kinh ngạc nữa, vội vàng chỉ đạo hai người phụ nữ khỏe mạnh khiêng người lên.

"Còn đứng ngây ra đó làm gì? Mau vào giúp một tay đi!"

Những kẻ vừa mới buông lời gièm pha cũng thức thời ngậm miệng, xúm lại hỗ trợ. Nước hồ lạnh buốt thế kia, lỡ như xảy ra chuyện gì thật thì phiền phức to.

Vương Minh Hải vội vàng tiến lên đỡ Cố Nguyên dậy: "Sao cậu lại ở đây? Còn ở cùng một chỗ với cô gái kia nữa?"

Hắn và Cố Nguyên là thanh niên trí thức cùng đợt xuống nông thôn, đến cái nơi xa lạ này, hai người cũng coi như thân thiết.

Cố Nguyên mím môi, ánh mắt dõi theo đám người đang vội vã rời đi: "Tôi không cẩn thận rơi xuống hồ, cô gái đó nhảy xuống cứu tôi."

Vừa rồi hắn còn tưởng mình phải bỏ mạng tại đây, không ngờ Triệu Phương Nhi lại liều mình cứu giúp. Điều này khiến hắn có chút kinh ngạc, dù sao cứu người chết đuối rất nguy hiểm, sơ sẩy một chút là mất mạng như chơi.

Vương Minh Hải kéo tay hắn: "Người cậu ướt sũng rồi kìa, mau về thay quần áo đi, chúng ta mà ốm ra đấy là không có thuốc chữa đâu."

Cố Nguyên cúi đầu nhìn bộ dạng thảm hại của mình, gật đầu đồng ý.

Đáng tiếc, khi bọn họ quay lại tìm thì không còn thấy bóng dáng ai nữa.

Triệu Phương Nhi mơ một giấc mơ dài. Trong mơ, cô nhìn thấy cuộc đời của một cô gái cũng tên là "Triệu Phương Nhi", từ khi còn là một đứa trẻ sơ sinh đỏ hỏn cho đến khi trở thành thiếu nữ 17 tuổi. Cuối cùng, cô gái ấy nhìn thẳng vào cô và nói: "Cô chính là Triệu Phương Nhi."

Triệu Phương Nhi giật mình tỉnh giấc. Mở mắt ra, cô lại rơi vào trạng thái ngẩn ngơ.

Những bức tường xây bằng gạch đất nung màu vàng đất, mái nhà lợp ngói cũ kỹ. Góc tường không xa kê một chiếc bàn gỗ, trên cây đinh lớn đóng cạnh bàn treo một cuốn lịch. Nhờ thị lực cực tốt, cô có thể nhìn rõ dòng chữ in trên đó: Ngày 15 tháng 9 năm 1974.

"Phương Nhi, cuối cùng con cũng tỉnh rồi, con định hù chết mẹ đấy à!"

Vương Tú Mai bưng một bát nước đường, bước nhanh vào phòng.

"Mẹ!"

Triệu Phương Nhi buột miệng gọi, nhưng rồi sững sờ. Đây không phải mẹ ruột của cô ở thế giới thực, mà là mẹ của "Triệu Phương Nhi" trong giấc mơ. Nhưng mà... khoan đã, chẳng lẽ cô thật sự đã trở thành "Triệu Phương Nhi" của thập niên 70 này rồi?!

Thấy vẻ mặt ngơ ngác của con gái, Vương Tú Mai không nhịn được cười: "Con bé này bị nước sặc đến ngốc rồi sao, làm như đến mẹ mình cũng không nhận ra ấy."

Nói đến đây, cơn giận trong lòng bà lại bùng lên, mắng: "Gan con cũng lớn quá nhỉ! Nước hồ sâu như thế mà con cũng dám nhảy xuống cứu người, thật là không muốn sống nữa mà!"

Triệu Phương Nhi chột dạ đảo mắt, cúi đầu không biết phải giải thích thế nào.

Chẳng lẽ lại bảo "Con không phải con gái mẹ", hay "Con tự tin mình bơi giỏi"? Nhớ lại sự cưng chiều mà gia đình họ Triệu dành cho nguyên chủ, cô cảm thấy nếu nói sự thật, e là họ sẽ không chịu nổi cú sốc này.

Thấy con gái im lặng ra chiều hối lỗi, Vương Tú Mai lại mềm lòng. Bà nghĩ con gái chắc bị dọa sợ rồi, chứ nếu là ngày thường thì nó đã cãi lại chem chẻm, làm gì có chuyện ngoan ngoãn ngồi nghe mắng như thế này.

"Mẹ nấu nước đường đỏ gừng tươi cho con rồi đây, mau uống đi cho nóng. Con gái con đứa, để lạnh vào người là sinh bệnh đấy."

Triệu Phương Nhi nhìn chằm chằm vào bát nước nâu đỏ, rùng mình một cái. Cô ghét nhất là gừng!

Nhưng nhìn ánh mắt quan tâm của bà, cô vẫn đón lấy bát, nhắm mắt nhắm mũi uống một hơi cạn sạch.

"Ực... ợ!"

Triệu Phương Nhi ngượng ngùng che miệng. Một luồng hơi ấm lan tỏa trong bụng, khiến cả người cô dễ chịu hơn hẳn.

"Xin hỏi, có đồng chí Triệu Phương Nhi ở nhà không ạ?"

Từ ngoài sân vọng vào một giọng nam trong trẻo, dễ nghe.

"Có, ở nhà đây, vào đi!"

Vương Tú Mai đáp vọng ra, rồi quay sang giục con gái: "Người ta đến tìm con đấy, mau mặc áo khoác vào rồi ra ngoài với mẹ."

Khi hai mẹ con bước vào gian nhà chính, một chàng trai trẻ tuấn tú, dáng người thanh mảnh đã đứng đợi sẵn.

"Con bé Phương Nhi nhà bác từ nhỏ đã hay giúp đỡ mọi người, cậu cứ khách sáo làm gì, mau cầm đồ về đi!"

Triệu Phương Nhi thầm đảo mắt, nhưng bên ngoài vẫn nở một nụ cười dịu dàng chuẩn mực: "Đúng vậy, chỉ là chuyện nhỏ thôi, anh đừng khách sáo quá."

Triệu Phương Nhi có hai người anh trai, cô là con út, lại là con gái duy nhất nên từ nhỏ có gì ngon bổ đều được ưu tiên, nhờ thế mà cô lớn lên trắng trẻo, mũm mĩm, ngũ quan tươi tắn, mắt ngọc mày ngài. Khi cô mỉm cười như vậy, trông vô cùng thanh thuần và xinh đẹp.

Cố Nguyên hơi dời ánh mắt đi chỗ khác, gương mặt trắng trẻo thoáng ửng hồng. Hắn đột nhiên nhớ lại cảm giác mềm mại trên môi lúc còn mơ màng.

"Nếu không có cô, tôi đã mất mạng rồi. Chẳng lẽ mạng sống của tôi lại không đáng giá bằng chút quà mọn này sao?"

Một thiếu niên tuấn tú, đôi mắt ửng đỏ chân thành nhìn bạn như vậy, quả thực có sức sát thương cực lớn, không ai nỡ lòng từ chối.

Vương Tú Mai nhìn mà mềm lòng ngay lập tức, vội nói: "Được rồi, được rồi, bác nhận, bác nhận. Phương Nhi à."

Triệu Phương Nhi cầm lấy phong bì, không kìm được liếc nhìn hắn thêm vài lần. Haizz, đúng là cái thế giới coi trọng nhan sắc này.

Ba người trò chuyện khách sáo thêm vài câu, Cố Nguyên liền xin phép ra về.

Đợi hắn đi khuất, Vương Tú Mai mới dốc ngược phong bì ra xem. Bà giật mình thảng thốt: "Thằng bé này cũng quá hào phóng rồi! Thế mà lại đưa tận một trăm đồng, còn có hai mươi cân phiếu gạo toàn quốc, với cả phiếu vải một trượng hai nữa! Không được, không được, mấy thứ này quý giá quá, ngày mai mẹ phải đem trả lại cho cậu ta."

Triệu Phương Nhi suy nghĩ một chút rồi lắc đầu không tán thành: "Mẹ có trả lại thì chắc chắn anh ấy cũng sẽ không nhận đâu. Nhà mình chẳng phải sắp được chia lương thực vụ thu sao? Chi bằng lúc đó chúng ta mang ít lương thực sang biếu lại anh ấy. Như vậy anh ấy cũng đỡ phải đi mượn gạo người khác, vẹn cả đôi đường."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc