“Ưm!”
Ngay giây tiếp theo, một bàn tay như gọng kìm sắt bất ngờ bịt chặt miệng hắn, sức mạnh lớn đến mức gần như bóp nát cả hàm!
Tạ vô lại còn chưa kịp phản ứng thì lưng đã bị một lực cực mạnh đè xuống, đồng thời khoeo chân bị đá mạnh, cả người lập tức quỳ rạp xuống đất, ngay cả một tiếng kêu thảm cũng không thể phát ra!
Tạ Phong quỳ một gối đè lên lưng hắn, cúi xuống ghé sát tai, thấp giọng nói:
“Nếu còn dám động đậy, ta sẽ bẻ gãy cổ ngươi.”
Tạ vô lại run lẩy bẩy, mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt bộ quần áo rách nát. Hắn hoảng hốt phát hiện sức lực của Tạ Phong lớn đến kinh người, bản thân ngay cả cơ hội giãy giụa cũng không có!
Chuyện này… chuyện này là sao?
Tạ Phong từ bao giờ lại lợi hại như vậy?!
Tạ vô lại hoành hành trong thôn nhiều năm, chuyện trộm cắp bị bắt cũng chẳng phải một hai lần, nhưng lần nào chẳng chỉ cần lăn lộn ăn vạ là có thể lừa cho qua?
Thế nhưng đêm nay, ánh mắt Tạ Phong lạnh như dao, ra tay dứt khoát, gọn gàng, còn tàn nhẫn hơn cả những tiêu sư hắn từng gặp trong thành!
Tạ Quảng Phúc nghe thấy động tĩnh liền mở mắt, vừa nhìn đã thấy ánh mắt lạnh như dao của con trai cùng Tạ vô lại đang bị đè chặt dưới đất.
Ông giật mình, cơn buồn ngủ lập tức tan biến, theo phản xạ định lên tiếng.
Tạ Phong lập tức nhận ra, không hề quay đầu lại, chỉ giơ tay trái còn rảnh lên, đặt ngón trỏ trước môi, ra hiệu im lặng.
Ánh mắt hắn lướt qua Lý Nguyệt Lan và Tạ Thu Chi vẫn còn ngủ say trên xe đẩy, rồi nhìn sang Tạ Văn đang nằm bên cạnh Tạ Quảng Phúc.
Ý tứ vô cùng rõ ràng.
Đừng đánh thức bọn họ.
Lời vừa đến miệng, Tạ Quảng Phúc đành nuốt ngược trở vào.
Ông nhìn đôi mắt sáng rực trong màn đêm của con trai rồi khẽ gật đầu.
Ông hiểu.
Phong ca nhi không muốn làm kinh động người trong nhà.
Ông lặng lẽ ngồi dậy, cảnh giác quan sát doanh trại vẫn đang chìm trong giấc ngủ, siết chặt chiếc cờ lê dùng để phòng thân trong tay, dùng ánh mắt ra hiệu với Tạ Phong:
Cứ yên tâm xử lý, chỗ này đã có cha.
Tạ Phong nhận được tín hiệu từ phụ thân thì không chần chừ nữa.
Khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh lùng đầy tàn nhẫn.
Hắn túm lấy gáy Tạ vô lại, một tay bịt miệng hắn, kéo lê như kéo xác chó, lôi ra khỏi phạm vi xe đẩy.
Tạ vô lại tuyệt vọng đạp chân, cổ họng chỉ phát ra những tiếng “ư… ư…” đầy sợ hãi nhưng hoàn toàn không thể thoát ra.
Sức tay của Tạ Phong mạnh đến mức đáng sợ, hắn trực tiếp nhấc bổng nửa người Tạ vô lại lên, vác lên vai rồi lặng lẽ bước vào đám cỏ dại tối đen phía ngoài doanh trại.
Tạ Quảng Phúc căng thẳng nhìn theo hướng con trai biến mất, lắng tai nghe động tĩnh bên đó.
Chỉ mơ hồ nghe thấy vài tiếng va đập nặng nề bị đè nén cùng vài tiếng rên ngắn ngủi, sau đó mọi thứ lại chìm vào yên tĩnh.
Lòng bàn tay cầm cờ lê của ông đầy mồ hôi.
Vừa lo lắng, lại vừa cảm thấy hả dạ.
Tên Tạ vô lại chết tiệt này…
Lại dám mò đến xe nhà họ!
Trong bụi cỏ.
Tạ vô lại bị ném xuống đất, cuối cùng cũng thở được một hơi.
Hắn vừa định mở miệng cầu xin.
Rầm!
Một cú đấm nặng nề giáng thẳng vào bụng.
Đau đến mức Tạ vô lại co quắp như con tôm, nước mắt nước mũi chảy đầy mặt.
“Đi ăn trộm?”
Giọng Tạ Phong lạnh như băng.
“Nếu còn để ta nhìn thấy ngươi đến gần xe nhà ta lần nữa…”
“Ta sẽ bẻ gãy từng ngón tay của ngươi.”
“Nghe rõ chưa?”
Tạ vô lại điên cuồng gật đầu, ngay cả lên tiếng cũng không dám.
Tạ Phong đứng dậy, từ trên cao lạnh lùng nhìn hắn một cái rồi xoay người rời đi.
Thấy con trai bình an trở về, Tạ Quảng Phúc mới thả lỏng thân thể đang căng cứng, lặng lẽ thở phào một hơi.
Tạ Phong khẽ gật đầu với ông.
Hai cha con trao đổi một ánh mắt ngầm hiểu mà không cần nói.
Tạ Phong trở lại nằm lên tấm chăn bông cũ, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Chỉ có con dao quân dụng Thụy Sĩ trong tay vẫn không ngừng xoay chuyển nhanh hơn.
…
Sáng sớm hôm sau.
Đoàn người chạy nạn bị một tràng tiếng la đánh thức.
Mọi người rất nhanh đã phát hiện Tạ vô lại mặt mũi bầm dập, đi đứng tập tễnh, rõ ràng là vừa bị ai đó đánh cho một trận.
“Ơ, Tạ vô lại, mặt ngươi làm sao thế?”
Có người cười hỏi.
Tạ vô lại lén liếc Tạ Phong đang chỉnh lại xe đẩy cách đó không xa, nuốt nước bọt rồi cười gượng.
“Tối… tối qua đói quá, ta lên sườn núi đào rễ cỏ… không cẩn thận… ngã.”
Nghe vậy, Tạ Phong ngay cả đầu cũng không ngẩng lên, chỉ khẽ cong khóe môi, ngón tay gõ nhẹ lên càng xe hai cái.
Cộc… cộc…
Tạ vô lại lập tức run bắn cả người, vội vàng chui vào đám đông, không dám nhìn về phía nhà Tạ Phong thêm lần nào nữa.
…
Đội người chạy nạn của thôn Tạ chỉ còn khoảng mười lăm phút nữa là xuất phát.
Trong không khí tràn ngập mùi bụi đất và sự mệt mỏi.
Nhà lý chính Tạ Trung đã bận rộn từ sớm.
Tạ Đại Hổ đang kiểm tra dây buộc trên xe đẩy, dùng chân đá thử càng xe đã hơi lỏng, cau mày.
Trước đây hắn vẫn nghĩ xe nhà mình khá chắc chắn.
Nhưng đem so với xe của nhà Tạ lão Tam phía sau thì xe nhà hắn trông như sắp rã đến nơi.
Trong lòng không khỏi lo lắng.
Lỡ xe hỏng giữa đường thì đống hành lý này biết làm sao?
Hắn quyết định khi rảnh sẽ đến hỏi Tam ca cách sửa chữa, gia cố xe đẩy.
Lý chính Tạ Trung thì đang thấp giọng nói chuyện với quan sai, thỉnh thoảng lại lo lắng nhìn về phía đội ngũ đang chậm chạp phía sau.
Nét lo âu trên mặt không sao che giấu nổi.
Áp lực từ nha môn giống như một chiếc roi vô hình không ngừng quất lên lưng ông.
…
Trái lại, nhà Tạ Thu Chi lại đâu vào đấy hơn nhiều.
Lý Nguyệt Lan chia bánh áp chảo và cháo đã nguội vào mấy chiếc bát đất thô.
Tạ Văn vừa ngáp vừa kiểm tra chiếc ba lô đã được cải tạo cùng dây đeo.
Sáng sớm, Tạ Thu Chi lại vào không gian lấy nước đá.
Mấy chiếc bình giữ nhiệt đều được đổ đầy.
Ngay cả chiếc bình nước thể thao dung tích lớn cũng được rót đầy, đủ cho cả nhà uống suốt dọc đường.
Tạ Quảng Phúc lặng lẽ tra thêm lần cuối dầu trẩu vào trục xe.
Động tác vững vàng mạnh mẽ.
Chỉ là thỉnh thoảng ông lại ngẩng đầu nhìn về phía Tạ vô lại, trong ánh mắt mang theo một tia lạnh lẽo.
Tạ Phong cúi người chỉnh lại dây buộc trên xe đẩy.
Động tác nhanh gọn.
Đường cơ bắp trên cánh tay theo động tác dùng sức mà hơi nổi lên.
Hoàn toàn không nhìn ra tối qua hắn vừa đánh Tạ vô lại một trận ra trò.
Lúc này.
Tạ vô lại len lỏi trong đám người, ánh mắt vội vàng tìm kiếm.
Cuối cùng cũng thấy Tạ Quảng Kim đang đứng bên xe nhà mình.
Lúc này, Vương Thúy Thúy đang ngồi xổm giúp hắn xỏ giày.
Bụng Tạ Quảng Kim hơi lớn, cúi người rất bất tiện.
Tạ vô lại chen tới, hạ thấp giọng, trong thanh âm mang theo tiếng nức nở cùng một tia oán độc khó giấu.
Hắn cố ý ghé thật sát.
Để Tạ Quảng Kim nhìn rõ những vết bầm tím đáng sợ trên mặt cùng cục u sưng trên trán.
Tạ Quảng Kim vừa nhìn thấy bộ dạng thê thảm ấy thì giật nảy mình, sặc ngay một ngụm nước.
Vừa ho sặc sụa, vừa kéo hắn đến chỗ vắng người.
“Ngươi… ngươi sao lại thành ra thế này?”
Trong lòng hắn thầm mắng Tạ vô lại vô dụng, nhưng ngoài mặt vẫn phải giả vờ quan tâm.
“Thế nào à?”
“Còn chẳng phải vì ngươi!”
Giọng Tạ vô lại như rắn độc lè lưỡi, đầy oán hận.
“Ngươi bảo trên xe đẩy nhà đó giấu lương thực với bạc!”
“Kết quả thì sao?”
“Đến một cọng lông bạc cũng không sờ được.”
“Suýt nữa còn bị tên sát thần Tạ Phong đánh chết!”
“Nhìn cái mặt này của ta đi!”
“Nhìn cả người ta này!”
Hắn làm bộ vén vạt áo rách nát lên.
Sắc mặt Tạ Quảng Kim lập tức thay đổi.
Hắn cuống quýt đè tay Tạ vô lại lại, căng thẳng nhìn quanh.
“Nhỏ tiếng thôi!”
“Ngươi điên rồi sao?”
Trong lòng hắn hiểu rõ mọi chuyện.
Nhìn bộ dạng thảm hại của Tạ vô lại, hắn vừa tức vì tên này làm việc không nên thân, vừa không khỏi dâng lên nỗi sợ hãi mãnh liệt.
Tên Tạ Phong kia…
Ra tay thật sự quá độc!
Nhìn bộ dạng của Tạ vô lại khiến sống lưng hắn lạnh toát.
Nếu tên ngu này làm ầm lên…
Nghĩ đến cây chày cán bột trong tay Tạ Phong cùng con dao kỳ lạ lóe ánh lạnh kia…
Tạ Quảng Kim bất giác rùng mình, không dám nghĩ tiếp.
Huống hồ nếu chuyện bại lộ…
Danh tiếng của hắn, một “người có thể diện” trong thôn, sẽ hoàn toàn mất sạch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
