Đêm đã khuya, trong thôn không còn ai ra ngoài qua lại. Sau khi bôi thuốc cho Tạ Phong, Tạ Thu Chi vào không gian nấu bữa tối. Hôm nay vừa đi đường vừa đánh nhau với người nhà họ Tạ, hao tổn quá nhiều sức lực, cả người nàng nhớp nháp, quần áo cũng bám đầy bụi đất.
Thế nên tối nay chỉ ăn đơn giản một chút. Nàng lấy nồi cháo đất của Lý Nguyệt Lan, cho gạo vào, rồi lấy ít sò khô ngâm nước. Tối nay sẽ nấu cháo sò khô và tôm bóc vỏ.
Tạ Thu Chi biết nương không nỡ ăn mấy thứ hải sản khô này, nên chỉ ngâm một nhúm nhỏ, miễn có chút vị ngọt thanh là đủ.
Trong lúc nấu cháo, nàng xách mấy thùng nước ra ngoài, rồi vào không gian tắm rửa một trận cho thoải mái.
Ở nhà cũ, Lý Nguyệt Lan sau khi rửa mặt đánh răng xong thì ngồi kiểm tra những thứ cả nhà mua hôm nay.
Bà cầm một chiếc đèn dầu mới mua, cẩn thận ngắm nghía. Bấc đèn to như chiếc đũa.
“Cái thứ này phải đốt kiểu gì đây?”
Bà cầm đá đánh lửa, cọ lên thanh thép mãi. Tia lửa thì bắn ra không ít, nhưng bấc đèn vẫn không hề bén lửa. Mồ hôi theo thái dương chảy xuống. Vừa mới tắm xong, giờ lại nhớp nháp khó chịu.
Tạ Văn ngồi xổm bên cạnh cười trộm.
“Nương à, nương đánh kiểu này chẳng khác nào gãi ngứa cho hòn đá.”
“Đi đi đi!”
Lý Nguyệt Lan lau mồ hôi, cuối cùng không chịu nổi nữa, móc bật lửa trong túi ra.
“Tách!”
Ngọn lửa bùng lên cao, suýt nữa thiêu luôn mái tóc trước trán của bà.
Đèn dầu cuối cùng cũng sáng. Ngọn lửa nhỏ bằng hạt đậu khẽ lay động trên đĩa đèn.
Lý Nguyệt Lan thở phào.
“May mà còn có cái này. Chứ thật sự chỉ dựa vào đá đánh lửa thì tay mẹ cũng mài đến chảy máu mất.”
Tạ Văn cười hì hì.
“Nương, hay tối nay dùng đèn pin đi? Con còn có sạc dự phòng.”
“Nghĩ cũng đừng nghĩ!”
Lý Nguyệt Lan lườm cậu một cái.
“Pin không tốn tiền à? Ai biết điện nước trong không gian có phải vô hạn hay không!”
Bà bẻ ngón tay đếm.
“Điện thoại phải sạc, máy tính phải sạc, nấu cơm cũng dùng điện. Con tưởng chúng ta vẫn còn ở thời hiện đại chắc?”
Nghe vậy, Tạ Quảng Phúc ngẩng đầu cười.
“Nương con nói đúng. Bây giờ chúng ta phải biết tính toán. Ai biết không gian này dùng được bao lâu? Có khi nào đột nhiên biến mất hay không.”
Tạ Phong vừa tắm bên ngoài trở về, trong tay còn cầm chiếc thùng gỗ mà ông chủ tiệm xe tặng ban ngày. Nghe vậy liền lên tiếng:
“Cha nói đúng. Chúng ta không thể quá dựa dẫm vào không gian của Thu Chi. Lỡ như… con nói là lỡ như… một ngày nào đó không gian đột nhiên biến mất, thì tất cả đồ đạc để trong đó cũng có thể biến mất theo. Tốt nhất nên chuẩn bị cả hai đường. Ngoài đời cũng phải mang theo bên mình một ít tiền bạc và lương thực để phòng thân. Trước khi chúng ta đứng vững gót chân, nếu quá phụ thuộc vào không gian thì chẳng khác nào giao cả gia sản và tính mạng cho nó.”
“Vậy phải làm sao đây?”
Lý Nguyệt Lan vội vàng cất bật lửa vào túi tiền bên người, cẩn thận như nâng báu vật.
“Nghe các con nói vậy, nương thấy hoảng quá. Nhà mình đã đủ khổ rồi. Nếu không có không gian giúp đỡ, nương còn thấy chúng ta chưa chắc sống nổi đến Kinh Kỳ đạo.”
Tạ Văn ngồi xổm bên cạnh, cười hì hì.
“Nương à, hay con tiếp tục đi học nhé. Ở thời này học hành còn được phân quan chức, biết đâu sau này làm quan.”
“Được chứ! Con chẳng phải học giỏi lắm sao? Thi cho nương một Trạng nguyên về đi. Đến lúc đó nương làm cho con một bàn tiệc thật lớn.”
“Mẹ ruột của con ơi, mẹ nói thật đấy à? Con chỉ đùa thôi. Thi Trạng nguyên ở thời này khó lắm. Chẳng khác nào gộp thi đại học, thi công chức và thi nghiên cứu sinh của thời hiện đại lại một chỗ. Phải thuộc lòng từng chữ toàn bộ Tứ Thư, Ngũ Kinh, còn phải tinh thông Sử Ký, Hán Thư, Tả Truyện, lại còn phải ứng khẩu làm thơ, đối câu đối và viết sách luận. Đó mới chỉ là yêu cầu cơ bản nhất.
Ưu thế duy nhất của con là toán học và khoa học, nên mấy môn như Cửu chương toán thuật thì với con cũng không quá khó.
Huống hồ kỳ thi ở đây cực kỳ nghiêm ngặt. Ngoài ‘nam tử có thân thế trong sạch’ ra thì phụ nữ, thương nhân, con hát, người từng phạm tội… hầu như đều không có tư cách dự thi.”
“Phiền phức vậy sao? Thế thì con cũng được xem là nam tử có thân thế trong sạch nhỉ. Đợi cả nhà tới Kinh Kỳ đạo, ổn định cuộc sống rồi, cha mẹ sẽ cho con tiếp tục đi học. Thiên phú học bá của con cũng không thể lãng phí.”
“Mẹ, mẹ có biết con đường vượt ải để thi Trạng nguyên thời cổ đại không?”
“Cái gì mà thi cử còn phải vượt ải với lộ trình? Có phải con lén chơi game sau lưng cha mẹ không?”
Thi Hương ba năm một lần. Đỗ thì gọi là Cử nhân. Mỗi kỳ trên toàn quốc chỉ lấy khoảng một nghìn đến một nghìn ba trăm người, tỷ lệ còn thấp hơn cả Thanh Hoa với Bắc Đại. Nhưng sau khi đỗ thì có thể làm quan, được miễn thuế, còn có thể dựng cổng vinh danh cho dòng họ.
Thi Hội còn khó hơn nữa. Đỗ thì gọi là Cống sĩ, gần giống nghiên cứu sinh tiến sĩ của thời hiện đại.
Cuối cùng là Thi Đình, phải vào hoàng cung để Hoàng đế đích thân chủ khảo. Người đứng đầu kỳ thi sẽ trở thành Trạng nguyên, do chính Hoàng thượng lựa chọn rồi bổ nhiệm thẳng vào chức Hàn lâm biên tu. Đó mới thật sự là môn sinh của thiên tử.”
“Ôi trời đất ơi! Vậy Trạng nguyên thời hiện đại của con sang đây chẳng đáng là gì.”
“Tất nhiên là chẳng đáng là gì. Nhưng con cũng có ưu thế của mình. Dù sao con cũng là người hiện đại, học lại từ đầu bằng tư duy hiện đại thì vẫn có thể làm ít mà hiệu quả nhiều.
Người khác từ Đồng thí đến Thi Đình mất hai mươi năm, con mà mất bảy tám năm chắc cũng được. Với lại tuổi trung bình của Trạng nguyên thời cổ đại là ba mươi lăm. Nếu con cố gắng…”
Nói đến đây, Tạ Văn lại lắc đầu.
“Thôi bỏ đi. Trước mắt cứ cố kiếm tiền mua gạo mua thịt đã. Học hành ở thời này tốn tiền lắm. Chuyện đó để sau khi ăn no mặc ấm rồi tính.”
Không phải Tạ Văn không muốn thi Trạng nguyên, mà là điều kiện hiện thực trước mắt không cho phép.
Ở thời hiện đại, cậu vốn là kiểu học bá tự “ép” chính mình, luôn xem bản thân là đối thủ để vượt qua.
Lớp Một tiểu học đã đặt mục tiêu đạt điểm tuyệt đối tất cả các môn. Quyển ghi lỗi sai còn dày hơn cả sách giáo khoa. Đến lớp Bốn đã học xong chương trình Toán Olympic sơ cấp. Lớp Năm giành giải Nhất cấp tỉnh.
Lên trung học cơ sở, cậu xem thư viện thành phố như phòng tự học. Nghỉ hè sau lớp Bảy đã học xong toàn bộ chương trình Toán bắt buộc của cấp ba. Lớp Chín đạt hạng Nhất toàn thành phố và được tuyển thẳng vào trường trung học trọng điểm của tỉnh.
Ba năm trung học phổ thông, ngày nào cũng đúng năm giờ rưỡi sáng thức dậy, mười giờ rưỡi tối đi ngủ. Các bài sai đều được ôn tập theo “đường cong ghi nhớ Ebbinghaus”, từ sớm đã nhắm thẳng mục tiêu Thanh Hoa và Bắc Đại.
Một trăm ngày cuối trước kỳ thi đại học, mỗi ngày cậu đều làm trọn một đề thi thật. Cuối cùng đạt 720 điểm, trở thành Trạng nguyên khối Khoa học tự nhiên của toàn tỉnh.
Nói gọn lại, người khác nhờ cha mẹ ép học, còn Tạ Văn thì tự quản lý bản thân theo quy trình khoa học, tự rèn mình thành một “học bá lục giác toàn năng”.
Sau khi xuyên hồn đến thời cổ đại, cậu cũng đã nghĩ rất nhiều, nghĩ xem sau này phải mưu sinh ở thời đại xa lạ này như thế nào. Nếu tiếp tục đi học thì số bạc trong nhà sẽ càng thêm eo hẹp.
Nghĩ đến đó, Tạ Văn lắc đầu.
Cậu mới chín tuổi, vẫn chưa cần phải vội.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)