Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Theo Kho Hàng Trọng Sinh Chương 29: Dương Quân Đến

Cài Đặt

Chương 29: Dương Quân Đến

"Ôi! Mẹ ơi, con nói không cần thì là không cần, mẹ cứ yên tâm đi. ”

Lý Tư Vũ nhìn tình hình này, vốn là cô muốn khuyên bảo người nhà có thể ăn nhiều một chút, kết quả lại muốn cô mang đi.

"Mẹ, lương thực này mọi người nhất định phải ăn, mẹ xem mẹ đã gầy thế này rồi, lần sau con về mà thấy lương thực chưa ăn xong, con sẽ không bao giờ về nữa."

Lý Tư Vũ cảm thấy cô chỉ có thể dùng chiêu này mà thôi, cụ bà thật quá không nghe lời.

Vừa nghe Lý Tư Vũ sẽ không về nhà, cụ bà liền sợ hãi: "Vậy không được, mẹ ăn, yên tâm, khẳng định ăn hết, con đừng không về nhà. ”

Cụ bà xúc động nước mắt lưng tròng, thấy chưa? Người con gái này thương bà, sợ bà đói.

Lý Tư Vũ hài lòng cười gật đầu, "Chờ ngày nghỉ còn sẽ mang lương thực về, cho nên, những thứ này bà nhất định phải ăn hết sạch nhé! ”

"Được được được, mẹ sẽ ăn hết sạch." Cụ bà vui mừng, con gái nhỏ thương mình, không giống đám con cháu này, đều là đám đòi nợ!

Cụ bà trừng mắt nhìn một đám người ngồi ở bàn ăn.

Mọi người: ...

Kỳ thật bà cũng không muốn như vậy, nhưng nếu không đánh động một chút đám con trai con dâu này thì bọn họ sẽ không cảnh tỉnh được đâu.

Quả nhiên nhìn thấy vẻ mặt cảm kích người trong nhà nhìn Lý Tư Vũ, cụ bà hài lòng tiếp tục bưng bát ăn cơm.

Thấy chưa, đám người này chính là ti tiện, cho không sẽ không quý trọng, nhất định phải đánh và cái ăn thì mới biết cảm ơn.

Ở nhà không bao lâu, ngày Lý Tư Vũ đi làm sắp đến.

Hôm nay, một mình Dương Quân mang theo túi lớn túi nhỏ, đạp xe đạp đến nhà họ Lý.

"Ôi chao, đây là xe đạp à, cả đại đội chúng ta chỉ có một chiếc, anh rể thật sự lợi hại, có thể mua được xe đạp." Triệu Thục Cầm miệng đầy chua chát, nhìn chiếc xe đạp mà hận không thể mang về nhà mình.

Dương Quân tuy rằng không thích đám em dâu trong nhà này, nhưng cũng không thể hiện ở trên mặt, dù sao Lý Tư Nồng nhớ nhà, về sau cũng phải về.

"Đây là tôi mượn từ đồng nghiệp trong nhà máy, nhà tôi nào có tiền mua được xe đạp." Dương Quân trả lời xong, anh ta mang theo đồ đạc đi đến phòng của cụ bà.

Triệu Thục Cầm bĩu môi, không phải thì không phải, ai còn có thể tranh với anh chứ?

Một đám con nít vây quanh sờ sờ vào chiếc xe đạp, nhìn rất mới lạ. Đại đội chỉ có một chiếc xe đạp, bình thường đều khóa lại, muốn xem cũng không xem được.

Triệu Thục Cầm cũng không nhìn xe đạp nữa, thấy Dương Quân xách đồ đạc liền đi theo vào phòng.

Dương Quân đặt đồ đạc xuống rồi chào hỏi cụ bà.

Cụ bà nhìn một đống đồ đạc, đương nhiên là mặt mày hớn hở, mặc kệ thế nào cũng phải nể mặt quà tặng chứ.

Lý Tư Vũ biết đã sắp cuối tháng, Dương Quân sốt ruột cần lương thực. Cô từ lâu đã sắp xếp xong ở trong không gian, đợi đến khi lên thị trấn sẽ đưa cho anh ta.

Lúc mọi người dùng cơm, biết Lý Tư Vũ sắp đi, mấy người có ý đồ đều không cam tâm.

Nhưng bọn họ lại nói không lại cụ bà, làm loạn quá khó coi cũng khiến người ngoài chê cười.

Từ trước tới nay nhà họ Lý dù trong nhà có tức nghẹn hay ủy khuất thì đối với bên đều nhất trí một lòng. Cụ bà cũng là người bao che con cái, bình thường trong nhà ai bị khi dễ thì cũng là cụ bà ra mặt chửi bới cho.

Trước khi đi, cụ bà lấy một túi bột mì giao cho Dương Quân, Lý Tư Vũ hốt hoảng giữ bà lại.

"Mẹ, không phải đã nói để lại cho mọi người ăn rồi sao?" Lý Tư Vũ không muốn mang theo một đống đồ đạc lỉnh kỉnh đi.

"Đây là để cho anh rể con mang lên thị trấn đổi chút bột ngô." Cụ bà bị Lý Tư Vũ làm cho giật mình, trong lòng bà lại thấy ấm áp.

Con bé này là sợ người nhà đói, có bà ở đây, ai cũng sẽ không chết đói.

Lý Tư Vũ chần chờ nhìn Dương Quân, thấy anh ta gật đầu mới yên tâm.

Đổi thành bột ngô mịn cũng được, bột ngô trong nhà đều là nguyên hạt ngô đập dập, ngay cả mầm ở giữa cũng không nhặt ra, bảo sao khó ăn như vậy.

Bột ngô mịn đều được làm từ hạt ngô, không có lẫn đồ linh tinh.

Lý Tư Vũ ngồi lên yên sau xe đạp, vẫy vẫy tay tạm biệt người nhà họ Lý.

Cụ bà rơi nước mắt trông mong nhìn người càng đi càng xa, trong lòng trống rỗng.

Việc đầu tiên Lý Tư Vũ làm khi đến thị trấn là quỳ trên mặt đất! !

Đúng vậy, là quỳ...

Dương Quân ngượng ngùng nhìn Lý Tư Vũ, gãi gãi đầu nói: "Xin lỗi, anh quên mang theo đệm. ”

Mông của Lý Tư Vũ ngồi yên sau xe đạp bị đường núi gồ ghề làm cho như không phải của mình nữa.

Lý Tư Vũ nghỉ ngơi một lát rồi đi vào nhà họ Dương.

Dương Quân vội vàng đi trả xe đạp, còn đi đổi bột ngô.

Một ngày nghỉ không dễ xin nên đổi đồ đạc xong anh ta còn phải đi làm.

Nhà họ Dương chỉ có thím Vương một mình ở nhà, Lý Tư Vũ lễ phép chào hỏi bà ta một tiếng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc