Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Mang Theo Kho Hàng Trọng Sinh Chương 27: Lên Núi

Cài Đặt

Chương 27: Lên Núi

Cái gì gọi là không phải việc của cô, cả nhà hợp lại đều hầu hạ Lý Tư Vũ à.

Lý Tư Vũ lại nhõng nhẽo mè nheo, cuối cùng cũng khiến cụ bà thả ra.

Nếu Lý Tư Vũ mệt mỏi, thì để Lý Thành Tài đưa về nhà.

Nhìn cụ bà đưa cô ra tận cửa, lý Tư Vũ trong lòng vô cùng thỏa mãn, cũng may, ở nơi này có một người mẹ luôn luôn quan tâm cô!

Sau khi lên núi, Lý Tư Vũ liền hối hận!

Đi hai tiếng đồng hồ mới đến nơi thường nhặt củi, ở trong sân nhìn thì không xa lắm, mà đi lên thật sự là muốn chết.

Cây to không thể tùy tiện chặt xuống nên chỉ có thể tìm cành cây thôi.

Trên đội chia thân cây ngô và cành đậu nành vốn không đủ đốt, nhà nào cũng sẽ lên núi nhặt củi.

Gần đó đã nhặt gần hết, cho nên mỗi lần nhặt củi đều phải đi rất xa.

Hơn một giờ cô chỉ nhặt được hơn phân nửa, người khác đều là đầy một sọt.

Lý Tư Vũ cảm thấy có chút thất bại, quả nhiên, cô không thích hợp làm việc trên núi.

Lúc xuống núi so với lúc lên thì đi nhanh hơn, mong đợi về nhà quả nhiên là nhẹ nhõm không ít.

Lúc vào thôn đi ngang qua cửa hàng ký gửi, Lý Tư Vũ nhìn thấy Trương Siêu Việt đứng trong đám người, không ít người vây quanh nói những lời khen ngợi.

"Con trai nhà đội trưởng đúng là không như người ta, còn có thể thi đậu đại học, thật sự rất giỏi."

"Đúng vậy, chúng ta đều là người làm ruộng, có thể ăn cơm hay không đều phải xem sắc mặt ông trời."

Trương Siêu Việt mỉm cười nghe lời khen ngợi của mọi người, trong lòng phơi phới.

Đám người đương nhiên cũng nhìn thấy nhà họ Lý vào thôn, nhất thời đều bắt đầu xì xào bàn tán.

"Đây không phải là người bị sinh viên đại học hủy hôn sao."

"Ôi chao, nhỏ tiếng một chút, để cho mẹ cô ta biết, đến đến nhà mắng người đấy."

Nhắc tới Vương Đại Nha, mọi người không dám nói gì thêm, đều nhìn Trương Siêu Việt và Lý Tư Vũ.

Trương Siêu Việt lễ phép chào hỏi người nhà họ Lý, chào chú chào thím.

Người ta bảo vung tay không đánh người tươi cười, nhà họ Lý đều gật gật đầu, trên mặt có chút lúng túng.

Dù sao là do Trương Siêu Việt từ hôn, khiến nhà họ Lý mất mặt nên trong lòng có chút không thoải mái.

“Xùy! Lý Thành Tài liếc mắt lườm một cái.

Trước kia cậu ta luôn đi sau mông Trương Siêu Việt, không nghĩ anh ta lại là loại người này!

Lý Tư Vũ mỉm cười gật đầu với Trương Siêu Việt.

Dù sao cũng không thể chửi ầm lên, hoặc là khóc toáng lên, đúng không?

Lý Tư Vũ thoải mái như vậy, lại làm cho mọi người kinh ngạc.

Trương Siêu Việt thấy cô căn bản không hề thương tâm, trong lòng anh ta có chút thất vọng, anh ta cảm thấy, Lý Tư Vũ phải rất thương tâm mới đúng.

"Tư Vũ, sao em lại lên núi rồi?"

Trong ấn tượng của hắn, Lý Tư Vũ cái gì cũng không làm. Trương Siêu Việt rất ghét, dù sao không biết làm việc nhà các thứ thì sau này sống như thế nào.

Anh ta ở bên cạnh Lý Tư Vũ, cũng là vì bình thường có đồ ăn ngon.

Trước kia cô rất hay mang cho anh ta bánh ngọt, còn có sủi cảo vân vân.

Hiện tại anh ta có người yêu, mỗi lần đều là đi nhà hàng quốc doanh ăn cơm, tự nhiên sẽ đem Lý Tư Vũ ra so sánh.

"Tôi lên núi thì làm sao, tôi không đi thì anh giúp tôi nhặt củi à?" Lý Tư Vũ liếc mắt nhìn Trương Siêu Việt.

"Chúng ta không dùng nổi củi của sinh viên đại học đâu!"

Lý Thành Tài ở một bên châm chọc khiêu khích, ánh mắt như muốn khoét Trương Siêu Việt.

Trương Siêu Việt nhíu mày, không nói gì, anh ta che dấu nét mặt rất tốt, nhưng Lý Tư Vũ liếc mắt một cái là nhìn ra được.

Trẻ ranh, nói hai câu thì không chịu nổi, khả năng chịu đựng gì đây?

"Anh bận việc đi, chúng tôi phải về rồi." Lý Tư Vũ xua tay một cái rồi đi theo người nhà họ Lý.

Trương Siêu Việt nhìn bóng lưng cô, có chút xuất thần.

Điều này không giống như anh ta mong đợi? Anh ta vốn nghĩ cho dù đã chia tay thì cô cũng sẽ lẽo đẽo đi theo mình.

Nhưng thấy cô bình tĩnh như vậy, làm cho anh ta không biết phải làm thế nào.

Lý Tư Vũ về đến nhà đã bị cụ bà kéo qua đánh giá từ trên xuống dưới, thấy cô không sao bà mới yên tâm.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc