Nguyên Chủ Là Một Học Bá Cá Chép
Lâm Song Ngư rất cạn lời, chỉ thế này thôi sao? Nữ chính?
Tầm nhìn của nữ chính đâu rồi?
Ha ha ha ha!
Sau khi Hạ Hiểu Ninh đi, Lâm Song Ngư ngồi trước bàn, tay gõ nhịp lên mặt bàn.
Người nhà họ Lâm nhất định sẽ chất vấn ngọc bội của cô đi đâu rồi, dù sao Hạ Hiểu Ninh cũng muốn có.
Thế là Lâm Song Ngư lại vào không gian, lục lọi trong ngôi nhà tranh của không gian một lúc, quả nhiên tìm thấy một khối ngọc đen tương tự.
Trong đầu cô hiện lên hình dáng của ngọc bội, sau đó một cảnh tượng rất kỳ diệu xuất hiện.
Khối ngọc trong lòng bàn tay cô đang biến đổi theo cách có thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Đúng là thần khí làm giả nha!
“Cảm ơn nha, thật là giỏi giang!” Giọng điệu giống như đang dỗ dành thú cưng nhà mình.
Bỏ lại một câu cảm ơn, Lâm Song Ngư cầm ngọc bội ra khỏi không gian, bắt đầu sắp xếp lại ký ức của mình.
Trong hiện thực, cô là lính đặc chủng tại ngũ, lúc gìn giữ hòa bình đã bị thương, mặc dù đã hồi phục, nhưng rốt cuộc không bằng trước đây.
Cô đã không còn thích hợp ở tiền tuyến nữa, sẽ liên lụy đến đồng đội.
Cho nên sau khi dưỡng thương xong định nộp đơn xin giải ngũ, nhưng lại chết trong một cuộc đột kích, chưa kịp vinh quang trở về nhà.
Không có gì nuối tiếc cả, đã khoác lên mình bộ quân phục đó, thì phải làm tròn nghĩa vụ của mình.
Cặp cha mẹ ham chơi đó những năm trước khi đi du lịch đã gặp nạn, chết trên đường đi.
Anh tẩu có gia đình riêng của mình, cô ở thế giới đó không có vướng bận gì, cô là hy sinh, chết cũng không tính là uổng phí.
Trong tiểu thuyết, Lâm Song Ngư là đứa con nhỏ nhất của nhà họ Lâm, tuổi thực tế là 17 tuổi, nhưng người nhà họ Lâm khai tăng cho cô 1 tuổi, trên hộ khẩu đăng ký là 18 tuổi.
Bởi vì thành tích học tập rất xuất sắc, nhà họ Lâm mới luôn cho cô học đến cấp ba.
Vốn tưởng rằng Lâm Song Ngư có thể thi đỗ đại học, đến lúc đó sẽ bán suất học đại học của Lâm Song Ngư, rồi lại gả cô đi, có thể kiếm được mấy khoản tiền đấy.
Ai ngờ Lâm Song Ngư mới học cấp ba, phong trào vận động đã ập đến.
Có chuyện này ở đây, nhà họ Lâm đã không định cho cô đi học nữa, muốn để cô thực hiện giá trị của mình.
Nhà họ Lâm định để Lâm Song Ngư gả cho con trai của Tiêu xưởng trưởng đơn vị Lâm Khải Chương, Lâm Khải Chương có thể thăng chức, còn có thể lấy thêm một vị trí công việc cho anh tư của Lâm Song Ngư là Lâm Khải Tùng.
Đến lúc đó cả nhà ngoài 2 người già và Kim Tam Nương ra, tất cả đều là người có bát cơm sắt, Lâm Khải Tùng sẽ không phải xuống nông thôn chịu khổ!
Người nhà họ Lâm bàn bạc xong xuôi liền cho Lâm Song Ngư và Tiêu Trường Nguyên gặp mặt 1 lần, hai bên gia đình đều rất hài lòng, hôn sự đã bàn bạc ổn thỏa, đợi Lâm Song Ngư tốt nghiệp cấp ba sẽ đi đăng ký kết hôn.
Nhưng Lâm Song Ngư không ưng Tiêu Trường Nguyên.
Đang tính toán chuyện bỏ trốn.
Người đối xử tốt nhất với cô trong cái “nhà” này trên danh nghĩa là “bà nội” Kim Tam Nương, thực tế là Lâm Khải Tùng.
Ông nội Lâm Đại Trụ chết sớm, nguyên nhân cái chết không được hay ho cho lắm, nói là lúc ăn cơm nồi lớn tranh giành với người ta, bị người ta đánh trọng thương, cuối cùng không qua khỏi.
Còn về việc cái chết không qua khỏi này có yếu tố nào khác hay không, với sự bạc tình của Kim Tam Nương, có lẽ là có.
Cộng thêm cô thì gia đình này tổng cộng có 9 người.
4 người anh trai, 1 người chị gái, cha mẹ nuôi, bà nội nuôi.
Ngôi nhà này rất lớn, bên cạnh còn có hai gia đình bác cả bác hai, tổng cộng có hơn 30 người sống ở đây.
Nhưng ăn riêng, nhà nào sống nhà nấy.
Hơn nữa giữa các viện còn xây tường, mấy gia đình không mấy khi qua lại, rất kỳ lạ.
Ngôi nhà này rất lớn, Lâm Song Ngư nhìn bố cục từ ngoài cửa sổ, là tứ hợp viện của phương Bắc.
Đông Tây Nam Bắc có 4 viện, mỗi viện có 9 phòng, mà trong viện lại có viện nhỏ, là kiểu tứ hợp viện nhỏ nối liền thành tứ hợp viện lớn.
Có thể tưởng tượng được gia đình này trước đây giàu có đến mức nào.
Bọn Lâm Song Ngư sống ở viện phía Tây.
Bắc viện nằm sát viện phía Tây không hiểu sao lại để trống, Kim Tam Nương không chia cho bất kỳ đứa con nào.
Chỉ có Kim Tam Nương có chìa khóa của viện đó.
Chưa từng mở ra bao giờ.
Đã bỏ hoang.
Lâm Song Ngư nhìn căn phòng của mình, cách xa nhà chính nhất, nhưng lại độc lập.
Hơn nữa còn có một khoảng sân nhỏ, có một bức bình phong che khuất tầm nhìn hướng về nhà chính.
Một người ở riêng một khoảng sân nhỏ, điều này xem ra hoàn toàn không phù hợp với địa vị của cô ở nhà họ Lâm, bởi vì Kim Tam Nương không phải là người hào phóng như vậy đâu nha.
Vậy chỉ có một lý do, căn phòng này bọn họ không dám ở.
Nghĩ đến những đồ vật đó, Lâm Song Ngư đoán có thể là vì chúng.
Hoặc là, căn phòng này từng có người chết.
Tiểu Đường Nhi trong miệng đám đồ vật chắc hẳn chính là mẹ của Lâm Song Ngư, rất có thể chính là chết trong căn phòng này.
Kim Tam Nương đã không phải là bà nội ruột của Lâm Song Ngư, vậy sao mẹ nguyên chủ lại tìm Kim Tam Nương để gửi gắm con côi?
Lâm Song Ngư giấu kín nghi hoặc này trong lòng.
Nhìn qua những thứ có giá trị trong căn phòng này, ngoài một số đồ cổ ra, những thứ khác đều rách nát cũ kỹ.
Trên màn chống muỗi có mười mấy miếng vá, miếng vá trên ga trải giường cũng cái sau to hơn cái trước, giặt đến bạc màu, chiếu trúc cũng có mấy miếng vá lớn.
Nhìn bề ngoài gia đình này không hề khá giả.
Công việc của 4 người con nhà họ Lâm đều do Lâm Song Ngư lần lượt lo liệu trong năm nay.
Còn lại đứa nhỏ nhất là Lâm Khải Tùng chưa có việc làm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)