Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

mang thai gả vào hào môn chồng cũ hối hân Chương 27 : Lời Mời Làm Việc Của Tư Chính

Cài Đặt

Chương 27 : Lời Mời Làm Việc Của Tư Chính

Giang Uyển Ngư nắm lấy cơ hội này, bước tới trước trò chuyện

với Tư Chính: “Tôi muốn hỏi Tư tổng một số việc.”

Tư Chính mỉm cười, “Cô muốn biết việc gì? Nể mặt của Phó

gia, tôi có thể giải đáp giúp cô.”

Cô vội hỏi, “Anh còn nhớ Công ty Giang thị không? Nó đang

được thế chấp cho công ty của anh.”

“Giang thị ư?” Tư Chính suy nghĩ một lúc, bỗng nhiên nhận ra,

“Thì ra công ty này là của nhà cô à, trước đó không lâu đúng

nên đem Giang thị thế chấp cho chúng tôi.”

Giang Uyển Ngư yên lặng lắng nghe.

Tư Chính nở nụ cười mỉa mai, “Không lẽ cô Giang không biết

chồng cô đã làm những việc này hay sao? Một Giang thị nhỏ bé

hoàn toàn không đủ để bù đắp lại tổn thất của Tư thị, vì vậy khi

đó Phó Minh Thần đã quyến rũ nữ thư ký phó tổng của tôi, hai

người âm thầm cấu kết nhau.”

Tư Chính cười châm chích, “Nữ thư ký dưới những lời đường

mật của hắn đã lấy kế hoạch dự án trong quý tới của tập đoàn

đưa cho hắn, Vạn Sâm nhờ vậy mà có được cơ hội vực dậy. Sau

đó, tôi phát hiện ra một loạt những thao tác này, bèn sa thải nữ

thư ký đó.”

Lời của Tư Chính nghe như sét đánh ngang tai, khiến tất cả

những người có mặt đều vô cùng ngỡ ngàng.

Giang Uyển Ngư càng cảm thấy mất mặt, cái tên chó chết Phó

Minh Thần này, mất mặt tới tận Tập đoàn Tư thị!

Phó Lâm Châu đứng bên cạnh chơi golf, không tham gia vào

cuộc trò chuyện của họ.

Cung Thành cười lớn, “Lâm Châu, cháu trai của cậu cũng có

bản lĩnh thật đấy, lợi dụng nam sắc để đạt được mục đích, vậy

mà hắn cũng nghĩ ra được. Và cả Giang đại mỹ nhân nữa, cô gặp

phải một người chồng như vậy cũng xui xẻo thật đấy.”

Nói xong nhìn thấy sắc mặt cô không được tốt, Cung Thành lập

tức thu lại nụ cười, “Không sao, dù sao thì cô cũng nói muốn ly

hôn với hắn rồi, chứng tỏ cô vẫn nhìn thấu được kẻ cặn bã.”

Giang Uyển Ngư không để tâm tới những lời của Cung Thành,

chỉ là không ngờ Phó Minh Thần lại che giấu sau lưng cô làm ra

nhiều việc bẩn thỉu như thế, trước đây cô chỉ ở nhà nên chẳng

biết gì cả, cô đúng thực ngu ngốc.

Cô nhìn về phía Tư Chính nhẹ nhàng hỏi, “Tư tổng, Công ty

Giang thị là tâm huyết của mẹ tôi, anh có thể trả nó lại cho tôi

hay không?”

Ánh mắt Tư Chính liếc nhìn về phía Phó Lâm Châu, trông anh

như đang có suy nghĩ sâu xa, “Cô Giang, Tư thị chúng tôi vì

Vạn Sâm mà xảy ra một số tổn thất, thế chấp Giang thị là hợp

đồng mà tôi ký kết với Vạn Sâm, không phải chỉ một hai câu của

cô là có thể hủy bỏ được.”

Giang Uyển Ngư: “Tôi biết yêu cầu này có chút khó khăn,

nhưng tôi thực sự rất muốn lấy lại Giang thị.”

Ánh mắt Tư Chính quét qua những người khác, từ tốn nói, “Vậy

đi, cô có thể tới làm việc ở công ty tôi, nếu cô có biểu hiện xuất

sắc, tôi có thể giao cho cô giữ vai trò người phụ trách để cô đích

thân tới Vạn Sâm hủy bỏ hợp đồng. Tới khi đó quyền quyết định

của Giang thị đều nằm trong tay cô cả.”

“Việc này…” Giang Uyển Ngư do dự.

Tập đoàn Tư thị cũng là một trong những doanh nghiệp lớn xếp

hạng nhất nhì ở Kinh Thành, nếu cô có thể vào đó làm việc

đương nhiên rất tốt.

Chỉ là nếu làm như thế, kế hoạch rời khỏi Kinh Thành của cô sẽ

phải thay đổi.

Ở lại Kinh Thành quá lâu, cái bụng sẽ lộ ra, việc của đứa bé sẽ

không thể giấu được nữa.

“Phó gia, ngài vẫn ổn chứ?”

Cao Tân kêu lên một tiếng, chạy tới bên cạnh Phó Lâm Châu hỏi

với vẻ mặt lo lắng.

Mọi người đều quay đầu lại nhìn.

Vết thương của Phó Lâm Châu vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, lần

này đánh bóng, khiến vết thương ở cánh tay bị kéo căng ra.

“Không sao.”

Cung Thành: “Lâm Châu, hôm nay chúng ta đã hẹn tới đây đánh

bóng, cậu mang theo vết thương như thế thì sao đánh được, chi

bằng hãy sớm nhận thua đi?”

Đối diện với ánh mắt quan tâm của mọi người, anh nói với

giọng thản nhiên, “Vết thương nhỏ này có thể ảnh hưởng tới

hoạt động của tôi hay sao?”

Lúc này, vệ sĩ đi tới bẩm báo, “Phó gia, cô Giang Tiểu Nhu đã

tới.”

Cung Thành tỏ ra phấn khởi, “Hôm nay thật trùng hợp, hai đại

mỹ nhân của Giang gia đều tới đây, còn không mau mời người

ta vào đây đi.”

Một lát sau, vệ sĩ dẫn theo Giang Tiểu Nhu đi vào, cùng với một

mùi nước hoa thơm nồng.

Giang Tiểu Nhu mặc bộ đồ thể thao trắng xuất hiện trước mặt

mọi người, tóc dài buộc cao lên, nhìn vào trông thật trẻ trung

tươi tắn.

Giang Uyển Ngư đảo mắt, sao đi đâu cũng gặp cô ta vậy?

Tư Chính chưa từng gặp Giang Tiểu Nhu, bèn kinh ngạc hỏi,

“Vị này là?”

Cung Thành không biết là cố ý hay vô ý, mà lại lớn tiếng nói

rằng: “Cô ấy tên là Giang Tiểu Nhu, là chị của Giang đại mỹ

nhân và cũng là người tình của Lâm Châu."

Khóe môi Tư Chính hơi co giật, không dám tin vào điều đó,

"Phó gia đang yêu ư, còn là với chị của cháu dâu sao?"

Lời anh nói lọt vào tai của hai người phụ nữ.

Gương mặt Giang Tiểu Nhu vô cùng đắc ý, nhưng vẫn giữ dáng

vẻ như mình là người rất hiểu chuyện, "Hai vị, em gái em không

hiểu chuyện, nếu khi nãy có làm phiền lòng các vị, em xin thay

mặt em ấy xin lỗi các vị."

Tư Chính: "Cũng không làm phiền lòng gì cả, hôm nay có thể

gặp được hai mỹ nhân của Giang gia, cũng là niềm vinh hạnh

của tôi."

"Cảm ơn Tư tổng."

Giang Tiểu Nhu nhìn lướt qua Giang Uyển Ngu với vẻ khinh

thường, sau đó đi về phía Phó Lâm Châu,

"Phó gia, trên người anh vẫn bị thương, cần phải nghỉ ngơi thật

tốt, để em đỡ anh về nhé?"

Gương mặt Phó Lâm Châu không chút biểu cảm, nhưng cũng

không tiếp tục đánh bóng, mà ném trả cây gậy đánh golf cho

nhân viên bên cạnh.

Giang Tiểu Nhu mỉm cười, bước tới trước đỡ lấy cánh tay anh.

Mọi người đang định đi về phía lều nghỉ.

Lúc này, Cung Thành đột nhiên đề nghị, “Nếu như Giang đại

tiểu thư cũng đã tới rồi, vậy chi bằng cô Giang thay Lâm Châu

đánh bóng nhé?”

Giang Tiểu Nhu lập tức hoảng hốt, mặt cô giả vờ tỏ vẻ bình tĩnh

và từ chối, “Đánh bóng thì thôi vậy, tôi chẳng mấy khi chơi trò

này.”

Cung Thành cười, “Nếu Giang đại tiểu thư không chịu chơi, vậy

Lâm Châu cậu hãy nhận thua đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc