Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong viện điều dưỡng.
Bà ngoại yên lặng ngồi ăn cơm trong phòng, hộ lý ngồi
buôn chuyện với bà.
thật sự không biết phải làm thế nào.
Có đôi khi đầu óc bà ngoại không được tỉnh táo, cũng
không biết sẽ đi đâu.
“Tiểu Ngư!” Phó Minh Thần vội vã chạy tới, vẫn còn
đang thở hổn hển.
Anh ta tỏ ra vẻ mặt lo lắng, vội vàng nói lời xin lỗi: “Xin
lỗi, hôm nay anh có việc đột xuất nên rời khỏi đó, không
biết bà ngoại sẽ đi lạc.”
“Bốp...” Thứ chào đón Phó Minh Thần là một bạt tai thật
mạnh.
Anh ta nghiêng đầu, cảm nhận được cơn đau rát trên
mặt.
Giang Uyển Ngư thu tay lại, trong mắt cô tràn đầy căm
hận, “Phó Minh Thần, chúng ta kết thúc triệt để rồi.”
Anh ta đưa cao gương mặt đang sưng đỏ lên, để lộ biểu
cảm đầy bi thương, “Tiểu Ngư, anh biết mình sai rồi, lần
sau anh nhất định sẽ không rời bà ngoại nửa bước, sẽ
không để bà đi lạc nữa được không?”
Giang Uyển Ngư giận dữ quát lên, “Anh bỏ mặc bà ngoại
chạy đi là vì Lâm Hinh Nhi đúng không? Nếu anh thích
cô ta đến thế, thì hãy dứt khoát một chút, nhanh chóng
tiến hành thủ tục ly hôn với tôi đi, như vậy sẽ không ai
ngăn cản hạnh phúc của hai người nữa.
”
Phó Minh Thần lắc đầu, cố gắng giải thích: “Không có
người phụ nữ nào ở bên ngoài cả, anh và Hinh Nhi không
phải như em đã nghĩ đâu, chỉ có em mới là vợ của anh
thôi.”
“Anh câm miệng lại cho tôi!” Giang Uyển Ngư quay về
phòng lấy hợp đồng, sau khi bước ra thì ném mạnh lên
người anh ta, “Phó gia đã ký tên rồi, dự án này của Vạn
Sâm đã được giải quyết, lúc trước là anh đã hứa với tôi,
chỉ cần tôi giành được dự án này, thì anh sẽ ly hôn với
tôi.”
Phó Minh Thần như bị đồ gáo nước lạnh vào mặt, toàn
thân cứng đờ.
Anh ta lạnh lùng nhìn bản hợp đồng rơi xuống đất, giống
như mối quan hệ giữa anh và Tiểu Ngư, đang dần dần
rạn nứt.
Thái độ Giang Uyển Ngư rất kiên quyết, cô trực tiếp
thông báo anh ta, “Ngày mai tới Cục dân chính để tiến
hành thủ tục ly hôn, tôi đã hẹn sẵn thời gian lúc chín giờ
rồi.”
Sắc mặt Phó Minh Thần tái nhợt đi không nói được lời
nào, bàn tay bên hông nắm chặt lại thành nắm đâm.
Không ngờ cô lại thật sự có thể thuyết phục được Phó
Lâm Châu, thuận lợi lấy được dự án này! Bàn tay bên
hông của Phó Minh Thần được nới lỏng ra, sau đó cúi
người xuống nhặt hợp đồng từ dưới đất lên, khi anh ta
nhìn lại Giang Uyển Ngư, trên gương mặt hiện rõ nụ
cười buồn bã, “Được, vậy chúng ta ngày mai gặp.”
Giang Uyển Ngư cảm thấy phản ứng này của anh ta hơi
khác lạ, nhưng dù sao cũng đã đồng ý ly hôn rồi.
Cô xoay người lại quay trở về phòng, đóng cửa lại.
Phó Minh Thần nắm chặt hợp đồng, gân xanh trên mặt
nổi lên, cơn giận dồn lên tới não, anh ta vung tay ném
bản hợp đồng sang một bên.
Lâm Hinh Nhi đuổi theo tới đây, cúi người xuống nhặt
hợp đồng lên, nói với giọng nhỏ nhẹ, “Anh hà tất phải
trút giận lên cái này chứ, bây giờ công ty đang rất cần sự
giúp đỡ của Bắc Đầu, ký được hợp đồng cũng là việc tốt.”
Ánh mắt lạnh lùng của Phó Minh Thần hướng về phía cô
ta.
Lâm Hinh Nhi nói với vẻ mặt vô tội, “Biểu cảm của anh
như vậy là sao chứ, em thấy cô ta đã hạ quyết tâm muốn
ly hôn với anh rồi, anh còn có thể ngăn cản thế nào được
nữa?”
“Ly hôn là không thể nào đâu!” Phó Minh Thần tức giận
quay người rời đi.
Gương mặt Lâm Hinh Nhi mặt tối sầm lại, lẽo đẽo đi
theo sau.
Ngay trong ngày hôm đó, Giang Uyển Ngư đã quay trở
về biệt thự để thu dọn đồ đạc.
Người giúp việc đứng bên cạnh, nhìn cô xếp quần áo, vẻ
mặt lo lắng, “Phu nhân, cô như vậy là định đi đâu thế?”
“Tôi và Phó Minh Thần chuẩn bị ly hôn, tôi sẽ không ở
đây nữa.”
“Chuyện này...” Người giúp việc muốn nói gì đó nhưng
rồi lại thôi, sau đó lại nhìn thấy cô nhét tất cả mọi thứ
vào trong vali.
Khi Phó Minh Thần nhận được cuộc gọi quay trở về nhà,
đúng lúc nhìn thấy cô đang kéo vali đi xuống lầu, “Tiểu
Ngư, em hãy đặt đồ đạc xuống trước đã.”
“Hôm nay tôi sẽ dọn ra khỏi đây, Phó Minh Thần, từ nay
về sau chúng ta nước sông không phạm nước giếng,
cũng xin anh đừng tới làm phiền cuộc sống của tôi.”
“Nước sông không phạm nước giếng ư?” Anh ta bước
tới trước với đôi mắt đỏ rực, nắm chặt lấy hai vai cô,
“Tình cảm mấy năm của chúng ta, chỉ vài câu nói này
của em là xem như bỏ qua hết hay sao? Tiểu Ngư, em
có trái tim hay không vậy?”
Giang Uyển Ngư tỏ thái độ căm ghét khi đẩy tay anh ta
ra, “Người không có trái tim là anh, anh hãy tránh ra.”
“Không được đi!” Phó Minh Thần kéo vali của cô, một
mực không đồng ý để cô rời khỏi đây nửa bước.
“Buông tay ra!”
“Anh đã nói rồi, em không được đi.” Trong lúc hai người
giằng co, một chiếc nhẫn phỉ thúy rơi ra từ trên người
của Giang Uyển Ngư.
Cô muốn nhặt nó lên, nhưng bị Phó Minh Thần nhanh
tay hơn nhặt lên trước.
Phó Minh Thần nhìn chiếc nhẫn đó, nghĩ tới việc cô có
thể thuận lợi thuyết phục được Phó Lâm Châu đồng ý
hợp tác, khóe mắt từ từ đỏ lên, “Sao em lại có nhẫn của
Phó Lâm Châu, có phải em và anh ta có chuyện gì giấu
anh hay không?”
“Trả lại cho tôi.” Giang Uyển Ngư muốn giành lại, nhưng
bị anh ta túm lấy cổ áo.
“Tiểu Ngư, em đừng nói với anh, là em đã dùng sắc đẹp
để lừa lấy sự hợp tác với Phó Lâm Châu đấy, chiếc nhẫn
này là biểu tượng của chính Phó Lâm Châu, không ngờ
anh ta lại tặng nó cho em.” Ngọn lửa trong lồng ngực
Phó Minh Thần bùng cháy mạnh mẽ, cháy lan tới đôi
mắt anh ta.
Giang Uyển Ngư không thể giành lại được anh ta, đành
phải buông xuôi, “Bất luận tôi làm thế nào lấy được hợp
tác, thì anh cũng phải thực hiện lời hứa của mình, ly hôn
với tôi, Phó Minh Thần, chẳng phải là anh muốn Vạn
Sâm trở nên mạnh hơn hay sao, lần này Phó gia cho anh
cơ hội, anh phải nắm bắt đấy, nếu không ở Phó gia, anh
mãi mãi chỉ là một người vô hình, mãi mãi không thể
ngẩng đầu lên được!”
Phó Minh Thần thật sự đã bị cô kích thích, buông cô ra,
và gầm lên một tiếng, “Cho dù không có Phó Lâm Châu,
thì anh vẫn có thể khiến cho Vạn Sâm trở nên mạnh hơn.”
“Vậy tại sao anh lại để tôi đi tìm Phó Lâm Châu, đừng tự
lừa dối mình nữa, Phó Minh Thần, hãy nhìn rõ thực tại
đi.” Giang Uyển Ngư giành lại chiếc nhẫn từ trong tay
anh ta, sau đó kéo vali bước thật nhanh rời khỏi đây.
Phía sau là tiếng động Phó Minh Thần đập phá đồ đạc.
Nhưng cô không quay đầu lại.
Thấy Phó Minh Thần mất kiểm soát liên tục đập phá đồ
đạc, Lâm Hinh Nhi bước tới trước ngăn cản, “Anh đừng
như thế, nhẫn đó cũng không nhất thiết chỉ có Phó Lâm
Châu mới có, có lẽ là người khác đã tặng nó cho cô ta
chăng?”
Nghe thấy thế, quả nhiên Phó Minh Thần đã bình tĩnh
lại, anh nghiến răng nói, “Tiểu Ngư tuyệt đối không thể
rời xa tôi được!”
======================
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








