Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giang Uyến Ngư đã mang thai rồi. Nhưng đứa bé không phải là con của chồng cô. Cô cầm phiếu kết quả khám thai bước ra khỏi phòng khám của bệnh viện, đôi chân run rẩy, cô vẫn chưa hoàn hồn lại sau cú sốc trời giáng này.
Cô vừa tổ chức đám cưới với người bạn trai đã yêu nhau năm năm vào tuần trước, nhưng trong đêm tân hôn, cô phát hiện bạn trai ngoại tình, trong điện thoại toàn là những bức ảnh thân mật với tiểu tam. Vì quá đau long nên cô đã uống rượu và vô tình đi nhâm phòng trong khách sạn, trải qua một đêm với người đàn ông xa lạ.
Đêm đó, cô không nhìn rõ mặt người đàn ông, chỉ cảm nhận được toàn thân anh toát lên khí thế uy nghiêm,
căn phòng rất rộng nhưng lại đè nén cô tới mức không thở nổi. Sáng hôm sau, cô không dám nhìn kỹ, thì đã vội vàng rời khỏi phòng. Nhưng ngờ đâu một việc hoang đường như thế, lại trực tiếp khiến cô mang thai con của người đàn ông đó.
Giang Uyển Ngư không biết phải làm sao, cô sốt ruột như đang ngồi trên đống lửa. Lúc này, người chồng mớicưới gửi tin nhắn tới.
“Tiểu Ngư, anh đã tới bên ngoài bệnh viện rồi, đang đợi em.”
Cô đọc xong tin nhắn, lặng lẽ nhét lại điện thoại vào túi, bước về phía thang máy. Mấy ngày nay, cô luôn cảm thấy ăn không ngon miệng, còn thường xuyên hoa mắt chóng mặt, tới hôm nay cuối cùng đã không nhịn được mà đi khám bác sĩ, thật không ngờ lại mang thai.
Ra khỏi cửa bệnh viện, Giang Uyển Ngư lập tức nhìn thấy chiếc xe Mercedes màu đen của Phó Minh Thần.
Cô hít một hơi sâu, nhanh chóng bước tới. Phó Minh Thần xuống xe mở cửa cho cô, bộ vest đen thẳng thớm
càng khiến anh thêm phần tuấn tú, tao nhã.
Bác sĩ nói sao?
“Dạ dày không được khỏe” Cô nói
“Ngày thường em thích ăn cay, sau này phải chú ý hơn rồi đấy, dạ dày không được khỏe thì không thể ăn nhiều chất cay đâu đấy.”
Giang Uyến Ngư khẽ đáp lại một tiếng, vừa lên xe thì đã ngửi thấy một mùi nước hoa nhẹ nhàng. Phó Minh Thần chẳng bao giờ thích để nước hoa trong xe, nên mùi này là của người phụ nữ khác đã để lại trong xe.
Phó Minh Thần đưa tay lên nhẹ nhàng vuốt ve đầu cô với vẻ mặt cưng chiều, “Anh đưa em về nhà nghỉ ngơi
trước, anh còn phải về công ty làm việc.”
Ừ.
Xe đang dừng chờ đèn đỏ bên đường, Phó Minh Thần cầm điện thoại lên nhận cuộc gọi. Giang Uyến Ngư nhẹ nhàng chuyển động cơ thể, vô tình chạm tay vào một cái khăn lụa màu hồng trên ghế.
Cô cúi đầu nhìn lướt qua, cái khăn lụa này trông rất quen mắt. Anh tắt điện thoại, quay đầu lại dịu dàng nói, “Tiểu Ngư, chút nữa anh đưa em về nhà, sau đó còn phải tới
công ty để họp...”
Cô đưa tay kéo cái khăn lụa ra cầm lên, lạnh lùng ngắt lời, “Cái này của ai?”
Ánh mắt Phó Minh Thần thoáng qua chút bối rối, nhưng đã nhanh chóng nở nụ cười gượng, “Chắc là của khách hàng đã để quên trên xe anh sáng nay, đúng lúc ngày mai anh sẽ trả lại cho người ta.”
Anh đưa tay lên định lấy, nhưng Giang Uyến Ngư đã né tay anh ra, “Phó Minh Thần, chúng ta ly hôn đi.”
“Tiểu Ngư, chẳng phải chỉ là một cái khăn lụa thôi sao, sao em lại chuyện bé xé to làm gì chứ, những lời như ly hôn không thể nói lung tung được.”
“Hừm, anh còn muốn giấu tôi tới khi nào nữa, vào đêm tân hôn anh ra ngoài chẳng phải cũng là để tìm cô ta hay sao?”
Gương mặt bình tĩnh của Phó Minh Thần bắt đầu có chút hoảng loạn, bèn lập tức giải thích, “Đó là vì anh phải ra ngoài để dự cuộc họp đột xuất, không phải như em đã nghĩ đâu.”
Giang Uyến Ngư không muốn nghe anh giải thích nữa, anh đã ngoại tình, cô cũng mang thai con của người khác, cuộc hôn nhân này không thể nào tiếp tục được nữa.
“Nể mặt tình cảm bao nhiêu năm qua của chúng ta, tôi và anh nên dễ hợp dễ tan vậy.”
Nói xong, cô mở cửa xe bước xuống bỏ đi. Phó Minh Thần ngồi ngẩn ngơ trong xe, sau đó tức giận đập thật
mạnh tay lên vô lăng.
Giang Uyến Ngư bắt taxi về nhà, nhìn thấy lối trang trí ngập tràn sắc đỏ trong nhà, giữa phòng khách được đặt bức ảnh cưới của họ, hai người đều nở nụ cười hạnh phúc, bây giờ cảnh tượng này trông thật châm biếm.
Vào đêm tân hôn, cô nhận được những bức ảnh nhạy cảm với đủ mọi tư thế của Phó Minh Thần và Lâm Hinh Nhi. Nghĩ tới việc Phó Minh Thần lại có thể làm ra được những chuyện như thế, là cô lại cảm thấy vô cùng đau lòng và phẫn nộ, năm năm tuổi xuân hóa ra chỉ là một
trò cười!
Giang Uyến Ngư ngã quỵ xuống sàn nhà, hai tay ôm chặt lồng ngực, mọi nỗi đau tích tụ bấy lâu, vào giây phút này cuối cùng cũng đã bùng phát ra ngoài. Nước mắt cứ thế rơi xuống như mưa.
Không biết đã khóc được bao lâu, mãi cho tới khi cô cảm thấy toàn thân không còn sức lực. Nửa đêm, Phó Minh Thần lái xe về nhà. Giang Uyến Ngư lặng lẽ nằm trên giường trong hôn phòng, cho tới khi cô cảm nhận được có một bộ ngực rộng lớn đang áp sát sau lưng mình, thì
cô mới từ từ nhắm mắt lại.
“Tối nay chúng ta viên phòng nhé, chu kỳ kinh của em chắc đã kết thúc rồi đúng không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)








-494595.png&w=640&q=75)






