Giang Vân Thư theo địa chỉ trên giấy đến khu tập thể, nơi gia đình Phó Hồng như sống ở cổng khu tập thể.
Mẹ chồng của Phó Hồng Như - bà Lâm đang bận rộn may đế giày, Giang Vân Thư nhìn thấy bà ngay trong đám đông.
“Bà Lâm.” Giọng Giang Vân Thư trong trẻo và mạnh mẽ.
Bà Lâm nghe thấy có người gọi liền ngẩng đầu lên, khi nhìn rõ người trước mắt là ai, mắt bà tràn đầy vui mừng, không làm việc nữa vội vàng đứng dậy kéo tay Giang Vân Thư về nhà.
“Thư Thư, hôm qua bà còn nhắc đến cháu, không ngờ hôm nay cháu đã đến. Người nhà có bắt nạt cháu không?”
Giang Vân Thư đối diện với ánh mắt lo lắng của bà Lâm, lòng ấm áp sau đó vội vàng lắc đầu.
“Họ không dám bắt nạt cháu. Họ bắt nạt cháu, cháu sẽ đánh họ.”
Cô bé nhỏ đâu có nhiều sức mạnh như vậy, bà Lâm biết Giang Vân Thư nói thế là không muốn bà lo lắng, vừa thương cô bé vừa không dám hỏi nhiều.
Bà chỉ dặn dò: “Cháu phải cẩn thận nếu ở nhà đó không chịu nổi thì đến nhà bà, bà sẽ làm bánh cho cháu ăn.”
“Cảm ơn bà, cháu thích nhất là bánh bà làm.”
“Lát về nhà bà sẽ làm bánh cho cháu được không?”
“Dạ được.”
Hai người vui vẻ trò chuyện và về nhà. Vợ chồng Phó Hồng Như đang đi làm, đứa con trai duy nhất cũng đã kết hôn.
Gần đây chê nhà chật nên đã dẫn vợ ra ngoài ở, hiện tại trong nhà chỉ có Giang Vân Thư và bà Lâm.
Khi về đến nhà, bà Lâm mới nhìn rõ những thứ trong tay Giang Vân Thư, bà giả vờ tức giận: “Con bé này, đến là được rồi, mang nhiều đồ làm gì. Lần sau không được như vậy nữa nghe chưa?”
Nghe con dâu nói cô bé này sống không tốt ở nhà. Haizzz đều là tạo nghiệp, đứa trẻ tốt như vậy mà không biết trân trọng, theo bà sau này chắc chắn sẽ hối hận.
“Dạ, cháu biết rồi.” Giang Vân Thư ngoan ngoãn, hoàn toàn khác với vẻ kiêu ngạo khi ở nhà họ Giang.
Bà Lâm mới yên tâm để Giang Vân Thư ngồi trong phòng khách còn mình đi nhào bột, trưa định làm bánh, tối làm thêm canh trứng; khi cơm nấu xong con trai, con dâu cũng sắp tan làm về.
Giang Vân Thư ngại ngùng ngồi không yên, cố gắng giúp đỡ. Bà Lâm nói: “Con bé này, nhào bột bà tự làm được. Cháu mau vào phòng nghỉ ngơi đi, lát làm cháu mệt thì sao?”
“Bà ơi, không sao đâu. Ở nhà cháu, bột đều do cháu nhào cả.”
Chủ nhân gốc khi còn chưa cao bằng bếp đã bắt đầu học nấu ăn, cho đến năm mười lăm tuổi mới kết thúc.
Bà Lâm nhìn bàn tay chai sạn của Giang Vân Thư đến xót xa, đuổi cô sang một bên miệng lẩm bẩm: “Nghe lời, sau này phải tốt với bản thân hơn.”
Giang Vân Thư nghe bà Lâm lải nhải có cảm giác như bà nội vẫn còn sống, thật tốt! Nửa giờ sau, bột đã ủ xong; dưới sự kiên quyết của Giang Vân Thư, bà Lâm mới đồng ý nhường cây cán bột.
Cây cán bộ trong tay Giang Vân Thư như có linh hồn, cán nhanh và tốt; cứ như vậy một già, một trẻ, một người nướng bánh, một người cán bột phối hợp rất ăn ý.
Rất nhanh từng chiếc bánh nóng hổi ra lò, lúc này Phó Hồng Như và chồng là Lâm Đại Quốc tan làm về.
Hai người chưa đến cửa nhà đã ngửi thấy mùi thơm của dầu, thơm đến chảy nước miếng.
Phó Hồng Như nhìn Lâm Đại Quốc rất chắc chắn nói: “Chắc là mẹ đang làm đồ ngon, xem ra hôm nay chúng ta có phúc rồi.”
Lâm Đại Quốc cười nói: “Đúng, đúng. Mau về nhà, mẹ chắc đang đợi gấp rồi.”
Bà Lâm cũng không ép, bình thường giờ này con trai, con dâu đều về nhà rồi ăn cơm, cũng không gấp.
“Cháu ngồi đây, bà đi nấu canh.” Bà Lâm vừa dứt lời đã thấy con dâu yêu quý về vội vàng nói: “Về rồi à, mau đi rửa tay ăn cơm. Bánh hôm nay là do cô bé làm đấy!”
Giang Vân Thư được nhắc đến tên vội vàng đứng dậy, ngọt ngào chào hỏi.
“Thư Thư, hôm qua ở nhà có ổn không?” Phó Hồng Như gặp Giang Vân Thư vừa vui mừng vừa lo lắng.
Giang Vân Thư biết cô ấy muốn hỏi gì vội vàng lắc đầu, “Cô Phó không ai bắt nạt cháu đâu, cô yên tâm.”
“Vậy thì tốt.” Phó Hồng Như thở phào nhẹ nhõm.
Phó Hồng Như lo sợ nhất là cô bé này về nhà lại bị bắt nạt dù sao cả nhà đó không ai là tốt cả.
Lâm Đại Quốc bị mọi người bỏ quên cuối cùng không nhịn được nữa mở miệng hỏi: “Em ơi, đây là ai vậy?”
Phó Hồng Như mới nhớ ra mình đã quên chồng, vội vàng giới thiệu cho Giang Vân Thư: “Đây là chồng cô - Lâm Đại Quốc làm ở văn phòng thanh niên trí thức.”
Giang Vân Thư ngẩng đầu nhìn Lâm Đại Quốc nói: “Chào chú Lâm, cháu là cô bé mà cô Phó cứu mấy ngày trước. Những ngày qua nhờ có cô Phó và bà Lâm chăm sóc ở bệnh viện, cháu mới khỏe lại nhanh như vậy. Cảm ơn mọi người rất nhiều.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)