Giang Vân Thư lạnh lùng cười: “Những việc nhà họ Giang các người đối xử không tốt với tôi nhiều lắm. Hơn nữa, ông mất mặt liên quan gì đến tôi? Đâu phải tôi mất mặt.”
“Tôi là ba cô.” Giang Phú Xương tức đến bốc khói.
“Là hay không còn chưa chắc.” Giang Vân Thư khi nói ánh mắt nhìn chằm chằm vào Giang Phú Xương và Cốc Ái Phương không ngừng.
“Cô…cô nói gì vậy? Sớm biết cô nghĩ như vậy, khi sinh ra tôi nên ném cô vào xô nước tiểu dìm chết đỡ phải tức giận.” Cốc Ái Phương nhảy ra, chỉ là nói chuyện không có khí thế.
Trong mắt còn lóe lên chút ngượng ngùng, mặc dù rất nhanh nhưng Giang Vân Thư vẫn nhạy bén bắt được.
Thân phận của chủ nhân gốc quả nhiên đáng ngờ, đúng lúc Giang Vân Thư đang suy nghĩ nhanh, Giang Phú Xương lên tiếng: “Chúng tôi dù có đối xử không tốt với cô thế nào cũng nuôi cô lớn như vậy, không có công lao cũng có…”
Giang Vân Thư buồn nôn đến nỗi da gà cô vội vàng ngắt lời Giang Phú Xương: “Đừng tự đánh bóng cho gia đình các người, tôi lớn đến thế này thuần túy là do mạng tôi cứng, liên quan gì đến gia đình các người? Đã từng thấy người biết xấu hổ, chưa từng thấy người không biết xấu hổ như ông, mặt dày như tường thành.”
Giang Vân Thư nói chuyện hoàn toàn không quan tâm đến tâm trạng của ba người nhà họ Giang.
Giang Phú Xương tức điên, đầu óc choáng váng tiến lên tát Giang Vân Thư một cái, đùa thôi thực ra là Giang Vân Thư không chịu thiệt tát Giang Phú Xương một cái.
Đã từng thấy cha đánh con, chưa từng thấy con đánh cha còn không chỉ một lần; Giang Phú Xương cảm thấy phẩm giá của mình bị người ta đạp dưới chân chà đạp.
“Gọi tôi làm gì?” Giang Vân Thư chọc tức người không đền mạng.
Giang Phú Xương lúc này thực sự sắp ngất đi vì tức.
“Giang Vân Thư, đồ đ.ĩ nhỏ…” Nhìn thấy chồng mình bị đánh như vậy, Cốc Ái Phương không nhịn được mở miệng chửi rủa.
Lời chưa nói hết đã ăn trọn một cái tát, lần này Giang Vân Thư đã rút kinh nghiệm cởi giày tát, vừa vặn giày size 36 của cô tát vào mặt size 42 của Cốc Ái Phương.
“Lần sau để tôi nghe thấy miệng bà không sạch sẽ, tôi không đánh bà nhưng tôi đánh con trai bà. Xem lúc đó là miệng bà cứng hay da con trai bà dày.”
Giang Vân Thư biết rõ đạo lý đánh rắn đánh vào đầu, vung chiếc giày trong tay tát vào mặt Giang Diệu Tông.
Cốc Ái Phương lo con, không kể đau đớn trên mặt nhanh chóng tiến lên chắn trước mặt Giang Diệu Tông.
Còn Giang Diệu tông, kẻ hèn nhát này lại nhân cơ hội này trốn mất; đúng vậy không quan tâm bố mẹ sống chết thế nào, hắn chạy nhanh như cắt chỉ một lát đã biến mất tăm.
Giang Vân Thư nhìn mà trợn mắt há mồm mặc dù vợ chồng Giang Phú Xương thường làm những việc không ra gì nhưng với Giang Diệu Tông, đứa con trai duy nhất, họ cưng chiều không thể che vào đâu được.
Kết quả là hắn bỏ chạy, vợ chồng Giang Phú Xương quả thật đã nuôi một con sói mắt trắng.
Giang Diệu Tông là kẻ ích kỷ, sau này còn khiến vợ chồng họ khổ sở nhiều. Giang Vân Thư thầm vui sướng trước tai họa của người khác, mặc niệm cho họ hai giây.
Cốc Ái Phương thấy con trai đã biến mất trong lòng thở phào nhẹ nhõm, quay đầu lại vô tình bắt gặp ánh mắt châm biếm của Giang Vân Thư; Cốc Ái Phương tức đến chết đi được, con tiện nhân nhỏ này sớm muộn bà cũng sẽ xử lý nó.
Còn Giang Vân Thư thì vui sướng vô cùng, cô thích nhất cảnh người khác ghét cô mà không làm gì được cô; tuy nhiên hiện tại cô còn việc quan trọng hơn phải làm đó là đòi nợ.
Giang Phú xương nghe Giang Vân Thư lại đòi tiền liền nổi cáu, một mực khẳng định không có tiền.
Cốc Ái Phương thì càng giữ chặt túi tiền, sợ bị Giang Vân Thư cướp mất. Giang Vân Thư thấy thái độ của họ kiên quyết như vậy, giả vờ thở dài: “Nếu các người không đưa thì thôi. Lát nữa tôi sẽ đến đồn công an báo cáo, tôi tin họ sẽ bắt được kẻ chủ mưu. Lúc đó không chỉ đơn giản là bồi thường viện phí nữa mà là ngồi tù.”
Cốc Ái Phương bị từ ngồi tù dọa sợ, vội vàng nói: “Giang Vân Thư, cô không thể báo công an.”
“Vậy thì bồi thường viện phí nếu không thì không thương lượng gì cả, chúng ta gặp nhau ở đồn công an.” Giang Vân Thư nói xong nhấc chân định đi nhưng bị Cốc Ái Phương chặn lại.
“Lão Giang, Diệu Tông và Vân Mỹ không thể ngồi tù được.” Cốc Ái Phương đáng thương nhìn về phía Giang Phú Xương đang ngồi bên bàn.
“Đưa cho cô ta.” Giang Phú Xương nói xong liền quay về phòng ngủ, ông ở lại thêm một giây nữa chắc sẽ tức chết mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


