Mọi người sợ không nhẹ đều lùi lại còn Cốc Ái Phương một hơi không thở nổi, trực tiếp ngất đi.
Giang Vân Mỹ đã chạy mất từ lâu, Giang Vân Thư kề dao dẫn Giang Diệu Tông đến nhà vệ sinh chung.
Mọi người có chút không hiểu nhưng vì an toàn của Giang Diệu Tông vẫn đi theo, thực tế là mọi người sợ Giang Vân Thư nghĩ không thông làm chuyện dại, hy sinh bản thân vì người như Giang Diệu Tông không đáng.
Khu nhà ống vẫn dùng nhà vệ sinh khô, cách vài ngày sẽ có người chuyên đến dọn; nhà vệ sinh nam nữ không phân biệt, có người đi vệ sinh sẽ trao biển báo trước.
Giang Vân Thư thấy chỗ treo biển báo trống không hung hăng kéo Giang Diệu Tông đang run chân vào.
Giang Diệu Tông không biết Giang Vân Thư định làm gì nhưng vì nỗi sợ hãi trong lòng, hắn van xin đánh vào tình cảm nhưng với Giang Vân Thư hoàn toàn vô dụng.
“Giang Diệu Tông, đừng tưởng tao không biết chính mày từ phía sau dùng gậy đánh tao. Mày nợ tao một mạng, bây giờ tao đến đòi mạng đây.” Gianh Vân Thư nói xong ấn đầu Giang Diệu Tông vào hố phân không chút mềm lòng.
Mọi người có mặt chứng kiến cảnh ghê tởm như vậy, dạ dày cuộn trào đều chạy ra ngoài nôn thốc nôn tháo.
Sau một lúc lâu cho đến khi Giang Diệu Tông không còn vùng vẫy nhiều, Giang Vân Thư mới chịu tha cho hắn.
Nhưng đúng lúc Giang Diệu Tông mừng vì mình cuối cùng đã sống sót, Giang Vân Thư lại ấn đầu Giang Diệu Tông vào hố phân lần nữa.
Qua lại nhiều lần cho đến khi Giang Diệu Tông chỉ còn một hơi thở, cuối cùng Giang Vân Thư mới hoàn toàn buông tay và hung dữ đá hắn một cái.
Mọi người có mặt chứng kiến không ai dám tiến lên, một là bị vẻ ngoài của Giang Diệu Tông làm ghê tởm; hai là họ ghét Giang Diệu Tông từ lâu, gần như mỗi nhà đều từng bị Giang Diệu Tông hại.
Lúc này Giang Phú Xương đang đi làm nghe tin nhà có chuyện cũng chạy đến, chỉ là khi nhìn thấy Giang Diệu Tông đầy phân nước tiểu, ông ta lập tức sụp đổ.
“Ai, ai làm vậy? tao sẽ g.iế.t hắn.” Giang Phú Xương thù hận nhìn tất cả mọi người có mặt.
Mọi người đều không nói nổi, liếc ông ta một cái, không nói lời nào.
“Tôi làm đấy!” Giang Vân Thư tự hào bước ra.
“GIANG VÂN THƯ! Tao đánh chết mày, con tiện nhân nhỏ đáng chết.”
Giang Phú Xương muốn lao đến đánh Giang Vân Thư nhưng không thành, ngược lại bị Giang Vân Thư dùng dao đâm bị thương cánh tay, máu lập tức chảy đầy đất.
Giang Phú Xương có chút sợ hãi con dao trong tay Giang Vân Thư không dám tiến lên nữa.
Còn Giang Vân Thư bị hoảng sợ quá độ uỷ khuất giải thích với mọi người: “Là ông ta định đánh cháu, cháu không cẩn thận.”
“Vân Thư đừng khóc, chú làm chứng cho cháu. Cháu chỉ là không cẩn thận thôi!” Trương Hậu vừa lên tiếng, những người khác có mặt cũng đồng loạt hưởng ứng.
Họ thực sự không thể chịu nổi Giang Phú Xương thiên vị đến mức nghiêng cả khuỷu tay.
Giang Phú Xương nhìn mọi người không phân biệt phải trái đứng về phía Giang Vân thư tức đến mức suýt ngất đi.
Ông ta ôm cánh tay bị thương, run rẩy chỉ vào Giang Vân Thư: “Giang Vân Thư, mày là đồ súc sinh! Tao sẽ báo công an bắt mày vào tù.”
Đối mặt với đe dọa của Giang Phú Xương, Giang Vân Thư không hề sợ: “Báo công an thì báo, vừa hay bắt luôn chị em Giang Vân Mỹ vào tù.”
“Mày…mày có ý gì?”
Bị Giang Vân Thư nhìn như vậy, Giang Phú Xương trong lòng nổi lên chút sợ hãi và khiết đảm.
Giang Vân Thư xắn tay áo lên chỉ vào vết bầm trên cánh tay, giọng lớn nói: “Vết thương trên người tôi còn có trên đầu tôi đều do chị em Giang Vân Mỹ tìm người đánh. Họ đây là tội mưu sát.”
Giang Phú Xương lúng túng nói: “Làm gì có chuyện đó, chắc chắn là mày bịa đặt.”
Nhìn vẻ không sợ hãi của Giang Vân Thư bây giờ, ông ta cũng không dám đảm bảo con trai mình trăm phần trăm không làm chuyện đó.
Giang Vân Thư lạnh nhạt nói: “Vậy thì báo công an đi, tôi còn có người làm bạn.”
Nhà họ Giang chỉ có mỗi Giang Diệu Tông là mầm non duy nhất, Giang Phú Xương một chút cũng không nỡ nên chỉ vài câu đã bỏ qua chuyện báo công an.
Mọi người không còn gì để xem cũng đã giải tán, ở lại lâu hơn e rằng cơm canh họ ăn hôm qua cũng sẽ nôn ra hết.
Thối, quá thối!!!
Giang Vân Thư là người đầu tiên chạy ra hít thở không khí trong lành. Cô cảm thấy mình thật tuyệt vời, ở quê người ta thường nói kẻ hung dữ sợ người cứng đầu, người cứng đầu sợ kẻ liều mạng; đối với nhà họ Giang phải liều mạng, nếu không cô sẽ bị bắt nạt đến chết.
Chủ nhân gốc đã làm gương cho cô và cô đã chiếm thân thể của chủ nhân gốc tất nhiên không thể làm chủ nhân gốc thất vọng, chỉ là sau khi chủ nhân gốc chết đã đi đâu? Cô rất muốn gặp chủ nhân gốc.
Vừa xuất viện đã gây chuyện lớn, Giang Vân Thư hơi choáng, bây giờ cô chỉ muốn nghỉ ngơi thật tốt, ngủ một giấc thật ngon.
Giang Vân Thư khi về phòng ngủ nhìn thấy Cốc Ái Phương đang nằm trên đất, cô không suy nghĩ giơ chân đá một cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)