Chử An Tương thu tầm mắt lại, nhìn xà nhà bằng gỗ thô trên nóc, trong lòng có chút thở dài, cô không biết sao mình lại tới đây, cũng không biết có thể trở về hay không nữa.
Trước đây cô đã xem không ít phim truyền hình và tiểu thuyết có chủ đề này rồi, không ngờ lại có một ngày sẽ xảy ra trên người mình.
Thân phận của nguyên chủ không kém, chỉ là ở niên đại này khiến người ta lo lắng, 1958, nếu như kiến thức lịch sử của cô không sai thì năm 59 đến năm 61 hẳn là thời kỳ khó khăn, năm 66 đến năm 67 lại là thời kỳ cách mạng văn hóa, vậy thì quá kinh khủng.
Cho dù cô muốn mô phỏng game niên đại làm ruộng, niên đại xx mới là lựa chọn đầu tiên, nếu không được thì thời kỳ trước sau năm 70 cũng được, vì sao lại cứ là năm 1958, cần phải trải qua nhiều đau khổ và giày vò như vậy chứ.
Theo suy nghĩ lạc quan của cô, cũng may mà không phải là thời kỳ những năm 30 40, nếu không thì còn phải đánh Nhật gì gì đó, khả năng là còn thê thảm hơn nữa.
Nhập gia tùy tục, nếu đã đến đây rồi, cũng nên sống thật tốt.
Trong lúc thở dài, Chử An Tương đã bắt đầu suy nghĩ nên làm như thế nào để vượt qua thiên tai sắp đến, làm một người ăn hàng, không có cái để ăn chắc chắn là một chuyện vô cùng kinh khủng.
Bụng đói sôi ùng ục, trong đầu Chử An Tương hiện lên rất nhiều loại đồ ăn, nào là gà xào lăn, bò bít tết, ếch xào sả ớt, lẩu, buffet hải sản… ngoại trừ những món này thì còn một ký hiệu màu xanh lục thu hút sự chú ý của Chử An Tương, loại cảm giác này như là trong đầu mình có một chốt mở vậy, hơn nữa cái ký hiệu đó rất giống ba lô không gian trong game.
Trong game làm ruộng, mỗi một người chơi đều có một ba lô không gian, có thể dùng không gian để cất giữ các loại đồ ăn, dụng cụ…
Chử An Tương là một người mê game, còn là người mê tiền, ba lô của cô là không gian đã được nâng cấp dung lượng cất giữ, tương đương với trữ lượng của một tòa nhà thương nghiệp hai mười tầng.
Từ khi cô chơi game thì cô đã bắt đầu có thói quen tồn hàng, trong ba lô vật phẩm của cô cần gì đều có, lớn thì ô tô, nhỏ thì đến cái cúc áo, cái ốc vít cũng có, đồ ăn đồ chơi, chỉ có nghĩ không ra chứ không có thứ không tìm được.
Chử An Tương tập trung sự chú ý lên bản đồ màu xanh lục đó, đi theo, đầu óc cô như màn hình máy tính vậy, xuất hiện đủ loại vật phẩm, chính là ba lô trong game của cô!
Trái tim cô đập thình thịch, tập trung nghĩ về bánh mì, sau đó thì đã có một cái bánh mì xuất hiện trên tay cô, cô nhìn cái bánh mì trên tay với vẻ kinh hãi, quả thực không biết nên nói gì cho phải.
Tôi là ai và đây là đâu, tôi đang làm gì? Thế giới huyền ảo này là sao? Sao lại có cảm giác giống như đang nằm mơ vậy.
Chử An Tương bóp mạnh vào mu bàn tay mình, có cảm giác đau đớn, như thế chứng tỏ không phải là mình đang nằm mơ.
Vậy mà ba lô không gian cũng đi theo đến đây, Chử An Tương vừa kinh ngạc vừa kích động.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)