Thế nhưng, đi kèm với đó lại là một niềm tự hào vô bờ bến khi thấy con gái mình càng lớn càng hiểu chuyện, ngoan ngoãn, và đặc biệt là cô luôn sở hữu một thái độ vô cùng tự tin, quyết đoán, chính điểm tính cách mạnh mẽ này của cô lại cực kỳ giống với ông ngày trước.
"Được lắm, con gái của cha thì nên có cái chí khí và sự ngạo nghễ như thế chứ. Cha hoàn toàn tin tưởng vào năng lực của con, con thực sự là một đứa con vô cùng ngoan ngoãn và hiếu thuận của cha mẹ."
Bản thân ông vốn là người hiểu rõ hơn ai hết về cái nguyên nhân thực sự khiến cho con gái mình kiên quyết không muốn chuyển đến thủ đô sinh sống, chính vì thấu hiểu nỗi lòng muốn ở lại chăm sóc cho bà nội của cô nên ông mới không tiếc lời mà khen ngợi con gái mình là người hiếu thuận.
Hơn nữa, cũng giống như những lời mà con gái vừa mới khẳng định đầy tự tin lúc nãy, cô tin rằng chỉ cần dựa vào chính năng lực của bản thân mình thì cô cũng hoàn toàn có thể tự tạo dựng nên một tiền đồ tốt đẹp cho tương lai.
Nếu con gái đã có lòng quyết tâm như vậy thì ông nghĩ bản thân mình cứ nên tôn trọng và để cho con được tự do tự mình xông xáo, trải nghiệm trên con đường đời phía trước vậy.
“Nhớ thường xuyên viết thư cho cha mẹ nhé, có khó khăn gì nhất định phải nói, không thể giấu trong lòng được, biết chưa? Sau này mỗi tháng mẹ sẽ gửi phiếu lương thực về đây, hai năm này có thể sẽ tương đối khó khăn, con còn nhỏ tuổi, chính là đang tuổi lớn, không thể chịu đói được.”
Lời Trần Anh nói rất ôn hòa, thứ bà quan tâm nhất chính là sức khỏe của con gái.
Khi còn nhỏ bọn họ thiếu ăn thiếu mặc, trong nhà có mấy anh chị em, thường xuyên đói meo cả bụng, bây giờ Trung Quốc mới thành lập, mình đã phải chịu khổ nhưng cũng không muốn con cái phải chịu khổ.
“Không sao đâu, nhà chúng ta giữ lại một mẫu đất để trồng khoai lang, trong hầm chứa trữ rất nhiều, sẽ không đói bụng đâu ạ.”
Đây cũng là yêu cầu của cô với bà nội, cô nói mình thích ăn khoai lang nướng, bà nội thương cô đương nhiên đồng ý với cô.
Điều kiện môi trường để khoai lang sinh trưởng yêu cầu rất thấp, khô hạn một chút cũng có thể trồng được.
Ngày bọn họ đi, Chử An Tương tiễn bọn họ đến ngã tư đường, cấp bậc của Chử Quốc Thành khá cao, có xe riêng đưa ông đến nhà ga.
Chử Vệ Đông chui ra khỏi cửa sổ vẫy vẫy tay với Chử An Tương, theo tàu hỏa từ từ chuyển động, mũi Chử An Tương cũng đỏ lên, không phải do lạnh, mà là thật sự có chút không nỡ, bọn họ đều là người thân của cô trên thế giới này, dù những sự quan tâm đó đều là dành cho nguyên chủ, nhưng cô đã thừa kế thân thể này, đương nhiên cũng thừa kế cả tình thân này nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

