Vừa rồi nếu không phải là Trần Anh ngăn cản thì cậu bé đã định chạy lên núi một mình rồi.
“Được chứ, vậy em thử một chút đi, kéo không được thì đưa lại cho chị.
Chử An Tương nhường vị trí lại cho Chử Vệ Đông, Chử Vệ Đông hào hứng ngồi qua đó.
Lý Đại Muội bên cạnh thấy hành động của cháu trai cháu gái thì cười ha ha, tuy rằng bà cụ thương cháu gái nhất, nhưng cũng rất thương đứa cháu trai này, đặc biệt là không thường xuyên gặp nhau, khó có một lần về quê, cho nên đương nhiên là ra sức đối xử tốt với cậu bé.
Còn không phải sao, Chử Vệ Đông sinh vào ngày hai mươi lăm tháng mười hai, sinh nhật đúng vào hôm trước, mặc dù đã qua, nhưng Lý Đại Muội còn đặc biệt nhào bột làm mì sợi, muốn bù đắp sinh nhật cho Chử Vệ Đông.
Có được sự cho phép của chị gái, Chử Vệ Đông tràn đầy phấn khởi tiến tới kéo bánh quạt, lần đầu tiên còn không kéo được, nụ cười trên mặt cậu bé hơi nhạt hơn, sau đó là gắng sức, cắn răng kéo tiếp, cuối cùng thì lần này cũng kéo được.
Lần đầu tiên kéo được thì sau đó dễ dàng hơn nhiều, theo vật lý học nói là, bởi vì tác dụng của lực quán tính trước đó sinh ra.
“Chị ơi, cái này thú vị quá.”
Trần Anh và Chử Quốc Thành bước vào thì thấy con trai đang kéo quạt bếp, con gái thì đứng trước bệ bếp cắt thịt, một bức tranh hài hòa tốt đẹp, làm cho trong lòng bọn họ rất cảm động.
“Mẹ, mẹ nhanh lại đây đi, con sắp kéo không nổi nữa rồi.”
Chử Vệ Đông kéo mấy phút quả nhiên là kéo không nổi nữa, thấy mẹ mình vừa vào đã kêu mệt. Trần Anh nghe con trai nói vậy thì rất xót con, đang định tiến lên giúp đỡ thì bị Chử Quốc Thành ngăn lại.
“Một đứa con trai, kéo cánh quạt lò thôi mà gào cái gì, cha con đây ba tuổi đã phải tự nấu cơm rồi.”
Trần Anh thương con trai, nhưng bà cũng rất tôn trọng chồng mình, chồng bà đã nói vậy thì cho dù bà có thương con cũng không tiến lên phía trước.
Một mặt khác, bà xuất thân từ gia đình nông dân, đã từng lên chiến trường chịu khổ rồi, bà biết con trai không thể chiều chuộng quá được. Chiều con là hại con, cho nên, phàm là lúc Chử Vệ Đông làm sai chuyện gì bị Chử Quốc Thành dạy dỗ thì bà sẽ quay đầu đi chỗ khác không nhìn, chứ không tiến lên che chở.
Chử Vệ Đông rất sợ cha mình, thấy cha mình nói như vậy thì miệng mếu mà không dám kêu, nhưng rốt cục thì cậu bé cũng chưa từng làm công việc này, không có kinh nghiệm, không biết trông lửa, không biết thêm bao nhiêu cây củi, chỉ biết quay quạt hồng hộc.
Chử An Tương cất thịt đã cắt ra vào trong chén, rải muối, xì dầu, rượu và các loại gia vị khác lên, phủi phủi tay rồi nói: “Để chị làm cho, Vệ Đông.”
“Tương Tương con cứ kệ nó đi, con trai thì nên làm việc nhiều một chút, đừng suốt ngày chỉ biết há miệng chờ cơm ăn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

