Toàn bộ công trình từ những viên gạch xanh, mái ngói xám cho đến những cột kèo bằng gỗ thô mộc mạc, tất cả hòa quyện lại với nhau tạo nên một loại cảm giác vô cùng dân dã, bình dị, trông giống hệt như một ngôi nhà cổ kính đã có tuổi đời tồn tại từ rất lâu về trước vậy.
Xét về mặt kinh tế thì điều kiện nhà cửa của gia đình nhà họ Chử thực ra được đánh giá là thuộc vào hàng khá giả và có của ăn của để ở trong cái thôn làng này.
Mặc dù hai vợ chồng ông Chử Quốc Thành và bà Trần Anh vì tính chất công việc bận rộn nên không mấy khi có thời gian để trở về quê nhà, thế nhưng kể từ sau khi đất nước được thành lập hoàn toàn, ngôi nhà cũ này của ông bà ở quê cũng đã được gửi tiền về để tiến hành tu sửa, tôn tạo lại một lần nữa vô cùng khang trang.
Chính vì thế mà tất cả các món đồ đạc, vật dụng sinh hoạt hằng ngày ở bên trong nhà đều được trang bị một cách rất đầy đủ, tiện nghi và cẩn thận.
Năm 2120, cuộc sống hiện đại hóa và đô thị hóa làm cho người ta có một cảm giác ngột ngạt muốn thoát ra, phong cảnh điền viên này rất hiếm khi có thể nhìn thấy được.
Chử An Tương ở nhà nghỉ ngơi một tuần thì lại đến trường đi học, trường trung học trên thị trấn, mỗi ngày vừa đi vừa về hết khoảng một giờ đồng hồ, Chử An Tương coi như là rèn luyện, thời gian một tiếng này cô cũng không lãng phí, mỗi ngày vừa đi bị bên lề đường vừa học thuộc bài, nhanh chóng nắm bắt được các trọng điểm của các môn học.
Mà bạn học trong trường học thì sao, trong mắt Chử An Tương thì cũng giống như trẻ con vậy.
Cô mang tâm thái của một chị bé, không hề tồn tại trường hợp xích mích với nhau, mỗi lần nhìn thấy những nụ cười trong sáng đó, Chử An Tương cũng âm thầm cảm khái từ trong lòng, điều kiện cuộc sống bây giờ rất thiếu thốn, không có đồ ăn ngon ăn không hết, không có sản phẩm giải trí công nghệ cao, không có máy tính tivi điện thoại, nhưng sự vui vẻ của bọn trẻ là xuất phát từ nội tâm.
Nửa tháng sau, Chử An Tương nhận được thư của cha mẹ cô gửi về từ thủ đô, vợ chồng Chử Quốc Thành và Trần Anh không biết chuyện con gái bị thương, trong cái niên đại không có điện thoại di động này, bà nội cũng không biết nhiều chữ, cũng không thể nào viết thư thông báo được, sau khi tỉnh lại Chử An Tương cũng bảo bà nội không cần nói.
Thư là do Trần Anh viết, ở trong thư bà hỏi han tình hình trong nhà, hỏi thăm sức khỏe của mẹ chồng và tình hình học hành của con gái.
Thực ra trước đó Trần Anh hy vọng con gái đến thủ đô đi học, môi trường giáo dục ở thủ đô tốt hơn ở quê rất nhiều, có nhiều ngôi trường tốt, con gái ở bên cạnh mình bà cũng có thể yên tâm hơn, nhưng Chử An Tương không bằng lòng, cuối cùng thì Trần Anh cũng tôn trọng mong muốn của con gái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)