Năm 1958, ở bên kia bờ đại dương xa xôi, Cù Vĩnh Thành nhận được một bức thư gửi từ đất nước mình, người viết thư chính là sư huynh của Cù Vĩnh Thành ở đại học khoa học tự nhiên, chuyên gia học giả lĩnh vực ngành hàng không vũ trụ - tiên sinh La Minh Thịnh.
“Em Vĩnh Thành, thấy chữ như thấy mặt, từ biệt đã ba năm, không biết dạo này cậu thế nào, vi huynh thường xuyên hoài niệm cả đám người cầm nến nói chuyện suốt đêm quên thời gian, chúng ta trò chuyện từ cái xưa đến ngày nay, trò chuyện vui vẻ hợp nhau biết bao.
Bây giờ đêm đã khuya, anh suy nghĩ mãi mới viết lá thư này, hiền đệ đừng trách vi huynh đường đột quá.
Nhớ lúc trước khi về nước, cậu đến tiễn anh, anh muốn nói với cậu về chí hướng lớn của mình, con cháu Viêm Hoàng, không sợ khó khăn, tình nguyện kính dâng thanh xuân của mình cho tổ quốc, dốc hết sự học suốt đời.
Ba năm nay, anh vẫn nhớ kỹ dự tính ban đầu, điều may mắn đó là cuối cùng cũng có chút thành quả, cũng có thể cảm thấy được an ủi.
Gần đây thời cuộc có biến động cậu cũng biết phải không, chiến hữu vẫn luôn ủng hộ bỗng nhiên rút lui, khiến cho công việc nghiên cứu của bọn anh lâm vào thế bị động, bọn anh cấp thiết cần càng nhiều bạn cùng chí hướng tham gia cùng, bây giờ, anh lấy thân phận viện trưởng viện nghiên cứu quốc phòng, sở trưởng sở nghiên cứu cơ học, chân thành mời cậu về nước.
…”
Cuối cùng, ở phần cuối của bức thư, La Minh Thịnh còn viết thêm vài câu để nhắc đến một số phương hướng nghiên cứu trong khoảng thời gian gần đây của mình.
Cục diện và thời cuộc giữa hai đất nước lúc này vẫn đang trong tình trạng hỗn loạn, chưa hề có gì rõ ràng. Chính vì thế mà khoảng thời gian lúc trước khi La Minh Thịnh quyết định trở về nước đã phải đối mặt và gặp phải biết bao nhiêu là trở ngại, khó khăn.
Để lá thư này có thể thuận lợi gửi đến và trao tận được vào trong tay của Cù Vĩnh Thành, anh ấy đã phải nhờ cậy qua một người bạn cực kỳ đáng tin cậy của mình.
Cù Vĩnh Thành chăm chú đọc thư, từng câu từng chữ một đều được anh đọc một cách rất cẩn thận và kỹ lưỡng. Sau khi đã đọc xong toàn bộ nội dung, anh nhẹ nhàng gấp lá thư lại rồi kẹp gọn gàng vào bên trong một quyển sách.
Tiếp đó, anh chậm rãi đứng dậy, bước từng bước đi về phía bên cửa sổ rồi lặng lẽ phóng tầm mắt nhìn ra ngoài màn đêm đen vô tận vô cùng tận kia.
Cù Vĩnh Thành vốn là hậu duệ đời sau của một gia tộc danh môn thế gia. Ông nội của anh ngày trước từng là quan nhị phẩm dưới triều nhà Thanh, còn cha của anh cũng tham gia nhậm chức vào thời dân quốc.
Anh chính là một người môn sinh đầy đắc ý của giáo sư Cerogen. Bản thân anh cũng đã tự đạt được những thành quả nghiên cứu nhất định trong lĩnh vực Vật lý, đồng thời đã đứng tên phát biểu một số bài luận văn mang tính thiên về học thuật.
Ở độ tuổi của anh, anh hoàn toàn xứng đáng với những lời ngợi khen là một người tuổi trẻ tài cao, một bậc thanh niên tài tuấn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)