Vừa nghe nói đây là yêu cầu của “chủ nhiệm”, người quản lý nào còn dám từ chối dù chỉ nửa lời. Bà ta cuống quýt mở lại ổ khóa, thái độ thậm chí còn nhiệt tình hơn lúc trước.
“Ngài có cần tôi giúp tìm tài liệu gì không? Hay để tôi rót cho ngài ly nước nhé?”
“Không cần đâu, tôi nhớ vị trí rồi, sẽ xong nhanh thôi.”
Tô Mạn xua tay, dùng giọng điệu ngắn gọn từ chối ý tốt của người kia. Người quản lý thấy cô đã nói vậy, mà bản thân sau một buổi sáng tiếp đón đoàn khảo sát cũng thực sự có phần mệt mỏi, nên không tiếp tục nài ép nữa. Sau khi nghiêng người nhường đường cho Tô Mạn đi vào, bà ta dứt khoát ngồi tựa vào chiếc ghế cạnh cửa, lấy điện thoại ra và chăm chú lướt ứng dụng đặt đồ ăn. Ánh mắt từ đó về sau không còn liếc vào sâu bên trong dãy giá hồ sơ dù chỉ một lần.
Trong lòng Tô Mạn thầm mừng rỡ, lập tức bước nhanh về phía vị trí mà cô đã ghi nhớ. Không ngờ lại dễ dàng đến thế...Tô Mạn nhớ lại trải nghiệm năm năm trước, khi cô khổ sở van xin nhưng vẫn bị người ta đuổi đi như đuổi ruồi. So với hiện tại, đó quả là một sự tương phản khác biệt như giữa thiên đường và địa ngục.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


