Hiện thực là, họ cùng ở trong tòa nhà trang nghiêm của Sở Y tế tỉnh ấy, anh là vị phó giám đốc nắm quyền trong tay, được mọi người kính sợ…Còn cô chỉ là một nhân viên lao động phái cử có thân phận đầy khó xử, phải sống dựa vào sắc mặt người khác, chỉ một bản hợp đồng thôi cũng đủ quyết định cô được ở lại hay phải rời đi.
Hiện thực là, ở nhà vẫn còn nụ cười ngây thơ vô tà của Mộc Mộc cần cô dốc hết mọi thứ để bảo vệ. Những suy nghĩ hỗn loạn ấy dâng lên như thủy triều, rồi lại bị cô mạnh mẽ ép xuống trong chớp mắt. Sự mềm mại vừa mới dâng lên trong đáy mắt Tô Mạn vì hồi ức nhanh chóng tắt lịm, khi hàng mi dài cụp xuống rồi nâng lên lần nữa, thay vào đó là vẻ bình tĩnh gần như tê liệt cùng sự lạnh nhạt xa cách.
Cô khẽ nghiêng người tránh đi ánh mắt đầy sức xuyên thấu của anh, đường nét gương mặt nghiêng tuy đẹp nhưng tràn ngập sự cự tuyệt, ánh nhìn hướng về màn đêm mờ mịt phía xa.
“Không có gì…”
Giọng nói của cô rất khẽ, như phủ lên một lớp băng mỏng. Ngay sau đó, cô quay đầu nhìn anh, trong ánh mắt đã không còn sự thất thần thoáng qua lúc trước, chỉ còn lại vẻ khách sáo xã giao kiểu công việc cùng một tia mệt mỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


