Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lý Cầm tức đến mức gần như cắn nướu chảy máu, nhưng bà ta biết rõ lúc này không thể nói một chữ “không” với Tần Lâm. Chỉ cần bà ta phản bác, Tần Lâm sẽ lập tức lật bài ngửa, đem bí mật của nhà họ Chu phơi bày trước mặt cả thôn. Nghĩ đến hậu quả ấy, Lý Cầm chỉ thấy toàn thân lạnh toát.
Bà ta cố gắng lấy lại bình tĩnh, giọng sắc bén nhưng run rẩy:
“Con bé không vừa mắt với Tần Lâm, cho nên nói bậy. Sao bà có thể xem lời nói của một đứa nhỏ là thật được chứ?”
Thím Tiền vẫn chưa chịu buông tha, căm tức trừng mắt nhìn Tần Lâm, rồi quay sang Chu Chí Quốc, giọng đầy nghi ngờ:
“Tiểu Chu! Cháu tự mình nói đi, cô ta thật sự không ra ngoài lén lút à? Không phải cháu sợ mất mặt, xấu hổ cho nên che giấu cho cô ta chứ?”
Người bên ngoài vừa nghe vậy, lập tức xôn xao. Quả thật, chuyện đàn ông bị cắm sừng là điều khó nghe, nhưng cũng không phải không có khả năng. Trong mắt họ, Chu Chí Quốc có thể đang “ngậm bồ hòn làm ngọt”, che giấu để giữ thể diện.
Lúc này, sắc mặt xanh mét của Lý Cầm mới hơi dịu lại. Trong lòng bà ta thầm nghĩ: Con nhóc Tần Lâm này muốn tẩy trắng thanh danh của mình bằng vài câu nói, đó là nằm mơ!
Trong ánh mắt Tần Lâm nhìn Chu Chí Quốc, có vài phần khó xử, vài phần ấm ức, nhưng cũng có vài phần tin cậy mơ hồ. Cô biết, chỉ cần anh đứng ra bảo vệ, lời đồn sẽ không còn sức nặng.
Bà ta hậm hực, giọng đầy chua ngoa:
“Thật đúng là có lòng tốt mà không có báo đáp. Sau này nếu như cô ta chạy rồi, cũng đừng trách thím chưa từng nhắc nhở cháu!”
Vừa mới xoay người đi chưa được mấy bước, thím Tiền đã vấp phải một hòn đá bên cạnh chân, ngã sấp xuống đường.
Tiếng cười ha hả vang lên khắp nơi.
Thím Tiền phun ra một ngụm máu loãng, trong máu còn trộn lẫn hai cái răng cửa vừa vàng vừa đen.
“Ôi trời ơi! Sao bà ngã gãy răng cửa luôn rồi vậy!” Có người kêu lên.
Người xung quanh vừa nhìn, quả thật đúng như vậy. Thím Tiền đã lớn tuổi, ngã một cái mà răng cửa rụng luôn, đúng là chuyện cười lớn trong thôn.
[Ký chủ, cô có ánh sáng may mắn, người ức hiếp cô đều sẽ có mức độ phản phệ khác nhau đó nha.]
Tần Lâm nở nụ cười. Ánh sáng may mắn vốn là tiêu chuẩn của nữ chủ, thế mà nhân vật phản diện như cô cũng có thể hưởng thụ. Không thiệt thòi chút nào!
Chu Chí Quốc buông tay cô ra. Tần Lâm chưa kịp phản ứng, đã vội vàng quấn lấy anh.
Một nụ cười thoáng lướt qua đáy mắt Chu Chí Quốc. Anh thì thầm, giọng trầm thấp:
“Nếu em muốn nắm tay, về nhà tùy em nắm. Ở bên ngoài… ảnh hưởng không tốt.”
Tần Lâm hờn dỗi trợn mắt trắng với anh. Ai thèm nắm tay anh chứ! Nhưng thấy lập trường vừa nãy của anh cũng xem như kiên định, cô quyết định không so đo thêm.
Chu Chí Quốc lại bị sự nũng nịu trong mắt cô quyến rũ đến mức nghẹt thở. Trong lòng anh dấy lên một nỗi hối hận: Sớm biết như vậy…
Trên đường đi, Chu Chí Quốc vẫn giữ dáng vẻ bình thản như trước. Nhưng thực tế, khóe mắt anh chưa bao giờ rời khỏi Tần Lâm dù chỉ một giây.
Mỗi lần Tần Lâm không cẩn thận vấp ngã, anh đều kịp thời đỡ lấy cô. Nhiều lần, anh không cần nhìn ánh mắt ranh mãnh của Tần Lâm cũng biết rõ tâm cơ nho nhỏ của cô.
Nhưng mà… anh thích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






