Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Khóe miệng Tần Lâm khẽ nhếch, nụ cười mang theo ác ý đến tận đáy mắt. Giọng cô sắc lạnh như dao cắt:
“Chu Chí An kia vai không thể khiêng, tay không thể xách, một ngày nhiều nhất kiếm được năm công điểm, thuần túy chính là một tên phế vật vô dụng.
Nhưng lúc Chu Chí Quốc ở đây, cho dù anh ấy có què thì cũng phải làm những việc bẩn thỉu, mệt nhọc này.
Khi Chu Chí An ở đây, chị em các người đều ra ruộng đưa nước, đưa cơm cho anh ta.
Đổi thành Chu Chí Quốc thì các người đã từng đưa nước, đưa cơm cho anh ấy một lần nào chưa?
Còn cần tôi nói tiếp không? Tôi có thể nói từ bây giờ cho đến khi trời tối.”
Lời nói của Tần Lâm như từng nhát búa giáng xuống, khiến cả sân im phăng phắc.
Chu Chí Quốc nhìn cô, sắc mặt vẫn bình tĩnh, nhưng ngọn lửa bắn ra trong mắt anh lại tiết lộ cảm xúc phun trào dưới vẻ ngoài lạnh lùng. Thì ra Tần Lâm hiểu rất rõ, thậm chí còn nắm chắc từng chi tiết. Một cảm xúc khó hiểu lan tràn trong lồng ngực anh, vừa chua vừa chát, vừa đau vừa ngọt.
Tần Lâm tiếp tục, giọng mỉa mai lạnh lùng:
“Nếu không phải nể mặt chồng tôi là Chu Chí Quốc, thì tôi đã sớm tố cáo chuyện này rồi.”
Chu Hồng Kỳ nhìn chằm chằm Tần Lâm. Trước nay, ngoài mặt quan hệ giữa cô ta và Tần Lâm không tệ, nhưng cô ta chưa từng biết Tần Lâm lại nắm rõ chuyện này.
“Cô hoàn toàn không thích anh trai tôi.” Chu Hồng Kỳ nói chắc nịch, giọng đầy phẫn nộ. “Nếu không, tại sao cô có thể đỏng đảnh trước mặt mấy người thanh niên trí thức kia như thế?”
Tần Lâm cười khẩy, ánh mắt sắc bén:
“Vậy cô nói xem tại sao tôi không đi tố cáo mấy người? Là bởi vì nhà mấy người đối xử tốt với tôi, hay là vì điều kiện nhà các người tốt cho nên tôi không nỡ đi?”
Vẻ mặt Chu Hồng Kỳ tái nhợt, môi run rẩy nhưng không nói ra được lý do. Thái độ thường ngày của Tần Lâm thì ai có thể tin cô thật sự thích Chu Chí Quốc chứ?
Tần Lâm hừ một tiếng, giọng đầy bực bội, ánh mắt trừng thẳng vào Chu Chí Quốc:
“Đó là chuyện giữa tôi và anh ấy. Tôi đang chờ anh ấy chủ động nói rõ mọi chuyện với tôi. Ai ngờ anh ấy thà dùng tên của người khác để kết hôn với tôi, chứ không muốn nói rõ ràng mọi chuyện.”
Chu Chí Quốc nghe vậy thì vô cùng ngạc nhiên. Anh là người đã đăng ký kết hôn với cô, nhưng tên trên giấy chứng nhận kết hôn lại là Chu Chí An…
Cảm xúc hối hận dâng lên trong lòng Chu Chí Quốc. Cô là người phụ nữ của anh, là người mà anh đã chạm vào, đã ôm lấy, đã hôn. Nhưng trên giấy tờ, cô lại mang tên vợ của người khác.
Người nhà họ Chu có tin hay không, đối với anh không quan trọng. Quan trọng là Tần Lâm nắm giữ bí mật lớn như vậy trong nhà bọn họ. Cho dù bọn họ có oán hận, có khinh ghét cô hơn nữa thì giờ phút này cũng phải câm miệng.
Không ai dám thốt thêm một lời. Không khí trong sân như bị đông cứng lại, chỉ còn tiếng gió thổi qua mái ngói, mang theo sự căng thẳng đến nghẹt thở.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






