Chu Chí Quốc cân nhắc từng lời nói, giọng khàn khàn vang lên trong không khí căng thẳng:
“Không phải anh không tin em, mà là anh không yên tâm để em liên lạc với hắn ta lần nữa. Hắn ta là kẻ lừa đảo, những gì hắn ta nói đều là để lừa dối em.”
Tần Lâm khẽ cọ cọ sau lưng anh, giọng mềm mại nhưng vẫn mang theo chút trách móc:
“Nếu như anh bình tĩnh nói rõ với em, không cáu gắt với em thì em sẽ nghe lời anh nói.”
Cơ thể Chu Chí Quốc bất giác căng thẳng. Cơ bắp săn chắc, tràn đầy sức mạnh của tuổi trẻ khiến Tần Lâm không nhịn được mà khẽ sờ vào cơ bụng anh. Cảm giác ấy thật tuyệt vời, khiến cô thầm nghĩ: Tuổi trẻ đúng là một món quà.
Chu Chí Quốc đỏ mặt, nắm lấy bàn tay nhỏ bé không ngoan ngoãn của cô, giọng trầm xuống:
“Anh không có ý dọa em.”
Tần Lâm thảo phạt, đôi mắt lóe lên ánh sáng tinh nghịch:
“Anh không nói lời nào chính là đang dọa em.”
Chu Chí Quốc im lặng, suy nghĩ một lúc. Nếu cô ngoan ngoãn nghe lời như vậy, anh cũng nên nói mấy câu tử tế với cô. Nếu cô thích, anh sẽ nói.
“Không nói gì là nghĩ không muốn em nghe xong sẽ cảm thấy tức giận. Nếu như em nghe lời, sau này anh sẽ dỗ dành em, không cáu gắt với em.”
Trong lòng Tần Lâm âm thầm cười lạnh: Tên đàn ông thối tha, nếu như em nghe lời thì còn cần anh dỗ dành sao?
Cô ngẩng đầu, đôi mắt long lanh:
“Em không nghe đâu, không nghe lời đâu. Anh phải dỗ dành em, em mới nghe lời.”
Chu Chí Quốc mạnh mẽ quay người lại. Trong đôi mắt đen như vực thẳm của anh dâng trào ngọn lửa nóng bỏng, ngọn lửa ấy như muốn thiêu rụi bóng hình nhỏ bé trước mặt.
Tần Lâm sửng sốt một lát, rồi khóe miệng khẽ nhếch lên, đôi mắt tươi cười trong sáng mà ấm áp:
“Em không muốn nghe lời, em chỉ muốn anh dỗ dành em!”
Cô khẽ hôn lên mặt anh, nụ cười tinh nghịch trong sáng chiếu thẳng vào mắt anh.
Chu Chí Quốc chăm chú nhìn người con gái trước mặt, như thể chỉ cần giơ tay lên là có thể nắm lấy. Nhưng đồng thời, cô lại giống như một đám mây mềm mại, nhẹ nhàng lang thang trên bầu trời, chỉ cần một cơn gió thổi qua là có thể bay đi bất cứ lúc nào.
Nhìn dáng vẻ bình tĩnh kia của anh, Tần Lâm có chút không hài lòng. Sức quyến rũ của cô dường như không có tác dụng gì đối với anh. Cô lại khẽ hôn lên môi anh, lần này mang theo sự thách thức.
Ánh nắng sớm mai xuyên qua cửa sổ, chiếu vào trong phòng, ánh sáng nhàn nhạt khẽ đọng lại trên khuôn mặt của Chu Chí Quốc. Đôi mắt anh giống như một dải sao trời, rồi lại giống như hầm băng ở vực sâu, tiếp xúc với nó khiến người ta sinh ra một cảm giác vừa ngưỡng mộ vừa sợ hãi.
“Lâm Nhi, đừng lừa anh.” Anh nói, giọng trầm thấp, mang theo sự khẩn cầu xen lẫn cảnh cáo.
Trong lòng Tần Lâm hơi run rẩy. Cô còn chưa kịp nói gì thì môi đã bị anh chặn lại.
Anh nhẹ nhàng mút lấy môi cô, môi lưỡi cuốn lấy nhau, chiếm thành đoạt đất, cực kỳ bá đạo. Nụ hôn ấy không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là lời cảnh cáo, lời khẳng định rằng cô thuộc về anh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)