Phương Lệ Hoa cười khẩy hừ một tiếng, vẻ mặt đó tràn ngập sự khinh bỉ đối với Hạ Vân!
“Được thôi, chỉ có cô là thanh cao, thanh cao cho lắm vào thì giờ cũng chỉ đến thế này thôi sao? Còn tưởng bản thân là người như ngày xưa chắc... Thôi đi, không cần thì thôi, cái thứ tiện nhân như cô cũng chẳng xứng để người ta bồi thường tiền đâu!”
Một thứ đồ bỏ đi mà con trai bà ta không thèm đoái hoài tới nữa, bày đặt thanh cao cho ai xem chứ!
“Bà!”
Hạ Vân nghe thấy những lời này, vẻ bất cam trong ánh mắt dần lắng xuống, thay vào đó là sự thất bại tràn trề.
Lời đe dọa ẩn chứa trong câu nói này, cô ta đã nghe hiểu rồi.
Người đàn ông trung niên nghe thấy những lời Phương Lệ Hoa nói cũng cau mày lại, lời người phụ nữ này thốt ra thật khiến người ta cảm thấy khó chịu vô cùng!
Nhưng ông ta vẫn móc ra ba đồng tiền.
“Dù sao đi nữa thì cũng là tôi đã đụng trúng người ta, số tiền này bồi thường cho cô, cô đừng chê ít, mau nhận lấy đi!”
Hạ Vân: “Thật sự không cần đâu ạ...”
Người đàn ông trung niên xua xua tay, nói xong liền ôm lưng đi tìm nhân viên soát vé xem có thể đổi cho ông ta một chiếc giường nằm tầng dưới hay không.
Cái lưng này của ông ta thì không thể nào trèo lên giường tầng giữa hay tầng trên được nữa rồi.
Ôn Mạt ngồi một bên cũng cảm thấy sợ hãi một trận, vừa nãy nếu bản thân mình mà phóng người né ra thì biên độ động tác cũng khá lớn.
Hơn nữa hành lý của người đàn ông trung niên rất to, cô cũng không dám đảm bảo là sẽ không va quẹt trúng người mình chút nào, nhưng bảo vệ bụng thì chắc chắn không thành vấn đề.
Nhìn thấy người phụ nữ đối diện lúc cứu mình không hề có chút do dự nào, bây giờ cũng không hề có ý định kể công đòi hỏi, trong lòng Ôn Mạt bất giác nảy sinh thêm vài phần thiện cảm đối với Hạ Vân.
Ôn Mạt móc từ trong túi ra một chai rượu thuốc, là loại cô đã mua ở cung tiêu xã trước đó.
“Chị Hạ Vân chai rượu thuốc này tặng chị, dù không sao thì xoa bóp phòng ngừa một chút cũng tốt, cảm ơn chị vừa nãy đã cứu tôi nhé!”
Hạ Vân cười nói: “Không sao đâu, bây giờ cô cần được bảo vệ hơn tôi nhiều, có thể giúp được cô là tôi thấy vui lắm rồi!”
Ôn Mạt ngẩn người, Hạ Vân nhìn ra chuyện cô mang thai rồi sao?
Phương Lệ Hoa ở bên cạnh lại bắt đầu nói lời châm chọc: “Thấy chưa hả? Tôi đã bảo rồi cứu cũng chỉ là cứu công cốc thôi, cô cứu một mạng như thế mà chỉ đáng giá một chai rượu thuốc rách nát này thôi đấy!
Cô tưởng người đàn ông ban nãy vì sao đưa ba đồng rồi vội vàng bỏ đi chắc, đó là vì một tràng đạo lý tôi nói ra đấy, nên mới bỏ tiền lại rồi vội vàng chạy trốn! Sợ sau này có chuyện gì lại tìm ông ta chứ gì! Giờ thì hay rồi, ba đồng bạc như bố thí cho ăn mày ấy!”
Phương Lệ Hoa bày ra vẻ mặt như đã nhìn thấu tất cả mọi sự đời.
Ôn Mạt nói: “Cho nên tiền người ta bồi thường cho chị Hạ Vân, đã bị bác nhét tọt vào túi mình rồi đúng không?”
Phương Lệ Hoa nói với giọng điệu đương nhiên: “Tôi giữ hộ nó thì làm sao? Cô ở đâu ra mà lắm ý kiến thế hả, Hạ Vân, cô có ý kiến gì không?”
Hạ Vân nghe vậy bèn khẽ lắc đầu với Ôn Mạt, im lặng không nói một lời.
Thế nhưng Phương Lệ Hoa vì chuyện này mà cứ liên tục mắng mỏ Hạ Vân, lặp đi lặp lại rằng Hạ Vân không nên ra vẻ anh hùng, không nên làm việc tốt mà chẳng đòi hỏi được cái gì, đáng lẽ phải nghe theo lời bà ta!
Bắt ép Hạ Vân phải hứa lần sau không được tái phạm như vậy nữa thì bà ta mới chịu thôi.
Lúc này Ôn Mạt thật sự cảm thấy cuộc sống của Hạ Vân quá mức ngột ngạt và ấm ức.
Nhưng có những chuyện, bắt buộc bản thân cô ta phải tự mình nghĩ thông suốt, người ngoài chẳng thể nào giúp được!
Buổi tối, Phương Lệ Hoa ngủ ngáy khò khò, Hạ Vân đứng dậy đi đi lại lại đung đưa dỗ con ngủ.
“Chị Hạ Vân!”
Hạ Vân nghe tiếng liền quay đầu lại, khẽ nói: “Sao thế Ôn Mạt?”
Ôn Mạt lấy từ trong túi hành lý ra hai hộp kem dưỡng da Tuyết Hoa Cao: “Đây là quà cảm ơn tặng chị, ban ngày tôi sợ đưa cho chị thì ngoảnh đi ngoảnh lại đã chui vào túi của mẹ chị mất rồi! Chị tự mình cất kỹ đi nhé!”
Hạ Vân nhìn hai hộp kem dưỡng da trên tay Ôn Mạt, trên mặt lộ rõ vẻ khát khao, hoài niệm, nhưng lại không có sự ngạc nhiên hay lòng tham lam.
“Kem dưỡng da này trước kia tôi cũng từng dùng rồi, dù là khi về nông thôn thì mỗi tháng tôi cũng đều mua một hộp, nhưng bây giờ... Ôn Mạt à, cô đưa cho tôi thì đến cuối cùng cũng đều biến thành của bà ấy mà thôi, lãng phí lắm, cô tự giữ lại mà dùng đi!”
Ôn Mạt khẽ hạ tay cầm hộp kem dưỡng da xuống, vỗ vỗ vào chỗ nệm bên cạnh.
“Chị Hạ Vân chị ngồi xuống đây chúng ta nói chuyện một chút đi!”
Hạ Vân nhìn đứa bé đã ngủ khá say trong lòng, gật đầu rồi ngồi xuống bên cạnh Ôn Mạt.
“Ôn Mạt, có phải cô đang mang thai không?”
Ôn Mạt gật đầu, vẻ mặt đầy tò mò: “Sao chị đoán ra được thế?”
Hạ Vân hiếm hoi lắm mới lộ ra vẻ tinh nghịch: “Cô vừa lên tàu là đã ngủ mê mệt trời đất, lại còn khéo ăn như thế nữa, tuy người cô có hơi đẫy đà một chút, nhưng trực giác mách bảo tôi rằng cô đang mang thai!
Cho nên lúc nhìn thấy hành lý rơi xuống, tôi mới vô thức lao tới che chở, nghĩ rằng trong bụng cô đang có một thiên thần bé nhỏ đáng yêu!
Tôi yêu con tôi bao nhiêu, thì tôi biết rằng không một người mẹ nào nỡ để con mình phải chịu tổn thương cả!”
Ôn Mạt chân thành nói: “Cảm ơn chị nhé, chị Hạ Vân!”
Hạ Vân nói tiếp: “Nếu cô thật sự muốn cảm ơn tôi, thì sau này tới biên cương rồi, nếu ở gần nhau thì tới tìm tôi nói chuyện nhé, tôi thích nghe cô nói chuyện lắm!”
Ôn Mạt gật đầu: “Được chứ Chị Hạ Vân, chị nhìn xem bây giờ chị cười lên trông xinh đẹp biết bao Tôi luôn cảm thấy chị không nên là kiểu người cam chịu bị kẻ khác khống chế thao túng như vậy đâu!”
Toàn thân Hạ Vân cứng đờ, sau đó bất lực nói: “Phải hay không phải thì có thể làm được gì chứ? Chẳng thay đổi được điều gì cả!”
Ôn Mạt nói: “Không có gì là không thể thay đổi cả! Mọi sự đều tại nhân! Nếu như để chị cả đời phải kìm nén, phải thỏa hiệp nhẫn nhục, chị không vui vẻ, con của chị cũng chưa chắc đã vui vẻ đâu!
Tôi chỉ biết rằng, trên thế giới này chỉ có người mẹ mới đối xử tốt vô điều kiện với con của mình mà thôi! Chị bảo chị vì con mà có thể chịu đựng tất cả, vậy thì chẳng phải chị trở nên tốt đẹp hơn, thì con chị mới có thể sống tốt được sao? Phải có chị thì mới có nó chứ!”
Hạ Vân sững sờ chết lặng.
Đúng vậy!
Trên thế giới này chỉ có người mẹ mới đối xử tốt vô điều kiện với con của mình!
Sao cô ta lại có thể ngây thơ tin rằng Lưu Cảnh Thành và Phương Lệ Hoa sẽ mãi mãi chỉ đối xử tốt với mỗi con trai của cô ta chứ!
Bọn họ đều đang mong mỏi đứa con trong bụng người phụ nữ kia cơ mà.
Nếu thật sự sinh ra một đứa con trai, thì con trai cô ta còn có tài nguyên gì để mà hưởng thụ nữa, chẳng phải đều phải nhường đường cho con trai của người phụ nữ kia hết sao!
Những lời hứa hẹn của hai mẹ con Lưu Cảnh Thành, toàn là rắm chó cả!
Con trai của cô ta cũng sẽ mãi mãi phải thấp kém hơn con trai của người ta một bậc!
Cô ta thật sự cứ phải sống không tranh không giành như thế này, chờ đợi người ta bố thí chút cơm thừa canh cặn từ trong bát ra cho hai mẹ con cô ta ăn sao?
Để cho con trai cô ta sau này cũng phải nếm trải sự đối xử phân biệt bất công như thế, sống một cuộc đời thân bất do kỷ hay sao!
Cuộc sống như vậy, chỉ nghĩ thôi đã thấy rùng mình đáng sợ rồi!
Những lời của Ôn Mạt giống như gieo một hạt mầm vào sâu trong trái tim của Hạ Vân.
Cùng với những tháng ngày bị Phương Lệ Hoa đày đọa bào mòn sau này, bộ mặt hống hách sai bảo của Khâu Mỹ Lệ, và sự sỉ nhục tùy tiện của Lưu Cảnh Thành dành cho cô ta, hạt mầm đó cuối cùng sẽ hoàn toàn bùng nổ.
Còn lúc này, Hạ Vân chỉ đang nghiền ngẫm từng câu từng chữ của Ôn Mạt, dường như nó đã mang lại cho cô ta một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ.
Ôn Mạt nghĩ bụng có những chuyện phải nói dần dần từng bước một, để tự bản thân cô ta nghĩ cho thông suốt mới được.
Cô lấy ra một gói bánh đậu xanh, chia cho Hạ Vân một cái cùng ăn, hai người ngồi nói chuyện rất lâu.
Cuối cùng hai hộp kem dưỡng da kia vẫn được cất lại, nhưng cô đã nói với Hạ Vân rồi, đợi sau khi tới biên cương ổn định xong xuôi sẽ lén lút đưa cho cô ta sau.
Không biết từ lúc nào, hai cô gái trạc tuổi nhau phát hiện ra càng nói chuyện lại càng thấy tâm đầu ý hợp.
Qua những lời tâm sự của Hạ Vân, Ôn Mạt cũng nắm bắt được không ít manh mối dấu vết, nhưng cô không hề nói toạc ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)