Xung quanh toàn là những ánh mắt dò xét và chực chờ xem trò cười, Ôn Mạt thong thả móc từ trong túi ra một tấm vé giấy đưa cho nhân viên soát vé.
“Đây là vé giường nằm của tôi!”
Nhân viên soát vé ngẩn người ra một lúc, nhìn lướt qua tấm vé, ngay sau đó mặt mày có chút nóng bừng, lần này thật sự là cô ấy đã hiểu lầm rồi!
“Xin lỗi đồng chí nhé, là sơ suất của tôi, mời đồng chí mau vào trong!”
Ôn Mạt xua xua tay, quay đầu lại nhìn Triệu Đại Hải lúc này sắc mặt đang vô cùng đặc sắc.
“Chưa rõ thực hư thế nào đã vội vàng phán xét bừa bãi, đây là tố chất mà một quân nhân, một đại đội trưởng như anh nên có sao! Cũng không biết cái chức đại đội trưởng này anh làm thế nào mà ngồi lên được nữa!
Tiện thể khuyên anh lần sau bớt cái thói đi dạy đời người khác đi, trông anh chẳng khác nào con gà cứ kêu quang quác không ngừng trong chuồng gà vậy, phiền chết đi được!”
Ôn Mạt nói xong liền quay người bước vào toa giường nằm!
Mặt Triệu Đại Hải lúc này đã đỏ bừng tới tận mang tai!
Người phụ nữ này dám bảo anh ta giống như con gà kêu quang quác không ngừng!
Có ai nói chuyện kiểu như cô ta không chứ! Thật sự là quá quắt lắm rồi!
Người phụ nữ này sao lại chẳng có chút giáo dưỡng nào, không biết tốt xấu gì hết vậy!
Lần trước cô ta cũng mắng anh ta là đồ bà tám nhiều chuyện rồi!
Anh ta bà tám chỗ nào chứ?
Anh ta chẳng qua chỉ là nhiệt tình, có hơi nóng vội một chút mà thôi!
Cho dù đúng là bản thân anh ta đã hiểu lầm cô, tưởng cô muốn đi ăn chực toa giường nằm!
Nhưng lời cô ta nói ra cũng quá khó nghe rồi!
Triệu Đại Hải nhìn quanh những ánh mắt giễu cợt xung quanh, cảm thấy mất mặt vô cùng!
Đám người này có phải cũng đang thầm cười nhạo anh ta trong lòng, cho rằng anh ta quá độc đoán, hiểu lầm người khác, rồi nghĩ rằng anh ta không xứng làm đại đội trưởng hay không!
Triệu Đại Hải ngượng ngùng ngồi xuống giữa những ánh mắt như có như không của mọi người, nhưng nỗi bực dọc bứt rứt trong lòng thì mãi không sao xua đi được.
Nghĩ đến việc Ôn Mạt năm lần bảy lượt dùng thái độ này đối xử với mình, khiến mình mất hết thể diện trước bàn dân thiên hạ, ánh mắt Triệu Đại Hải lập tức lạnh đi vài phần.
Lúc này Ôn Mạt đã vào toa giường nằm và tìm được vị trí của mình.
Lần này là ở giường dưới, cô cất hành lý vào gầm giường rồi ngồi xuống.
Đối diện Ôn Mạt là một người phụ nữ trung niên đang bế một đứa bé quấn trong tã lót khóc oe oe, bà ta vừa dỗ dành vừa ngước mắt nhìn lên trên.
“Cô mau trèo xuống đây đi, cháu đích tôn của tôi đói bụng rồi này, cô mau xuống cho nó bú đi chứ! Nhà họ Lưu chúng tôi rước phải cô đúng là xui xẻo tám đời, làm cái gì cũng không xong, chẳng giúp được việc gì nên hồn cả!
Đợi đến bộ đội rồi, cô cứ ở yên trong nhà trông con cho cẩn thận, không được đi đâu hết, tuyệt đối không được gây thêm phiền phức cho Cảnh Thành đấy!”
Ở giường tầng giữa phía đối diện, một người phụ nữ trẻ tuổi đang trèo xuống, đưa tay đón lấy đứa bé đang quấy khóc ở giường dưới.
Hạ Vân ôm đứa bé vào lòng, khoác một chiếc áo ngoài lên người che lại, chẳng mấy chốc đứa bé đã nín khóc.
Bà Lưu bĩu môi, vẻ mặt không vui liếc nhìn Hạ Vân một cái.
Sau đó bà ta chuyển dời tầm mắt sang người Ôn Mạt ở phía đối diện.
Ôn Mạt đang uống nước, nhìn ra ngoài cửa sổ định bụng nghỉ ngơi một chút để thư giãn đầu óc.
Bà Lưu bỗng nhiên cười nói: “Cô gái à, tôi thấy cái bình nước cô dùng là đồ của quân đội đúng không! Có phải cô cũng đi tùy quân không thế?”
Lúc này Ôn Mạt mới quan sát kỹ người phụ nữ trung niên đối diện, ăn mặc sạch sẽ gọn gàng, tóc búi cẩn thận không một sợi rối, trên mặt mang theo nụ cười có phần gượng gạo, đang đánh giá Ôn Mạt từ trên xuống dưới.
Ôn Mạt cười nhạt: “Vâng, cháu đi biên cương tùy quân ạ!”
Mắt bà Lưu sáng rực lên: “Ôi chao, chẳng phải khéo quá rồi sao? Tôi cũng là đi tùy quân đây này! Con trai tôi ở bộ đội biên cương, nó là tiểu đoàn trưởng đấy nhé!”
Ôn Mạt liếc nhìn người phụ nữ đang lặng lẽ cho con bú bên cạnh, rồi lại nhìn bà Lưu.
Bà Lưu như chợt nhớ ra điều gì đó: “Chẳng là con trai tôi tìm được vợ ở bộ đội, hai đứa nó đang son sắt mặn nồng lắm, con dâu tôi còn đang mang thai nữa cơ, tôi vì đôi vợ chồng trẻ tụi nó mà ngay cả công việc giáo viên cũng không làm nữa, đợi tụi nó sinh con xong, tôi cùng với em gái nó sẽ giúp tụi nó chăm sóc con cái!”
Người phụ nữ đang cho con bú bên cạnh nghe thấy mình bị nói thành em gái, vành mắt đỏ hoe, cố gắng kìm nén sự thôi thúc muốn rơi nước mắt.
Ôn Mạt chỉ nhìn thoáng qua là đã cảm thấy có điều gì đó không đúng, nhưng cô là người ngoài, tự nhiên sẽ không nhiều lời làm gì.
Bà Lưu tiếp tục hỏi: “Chồng cô giữ chức vụ gì thế? Biết đâu chừng còn quen biết với con trai tôi ấy chứ!?”
“Anh ấy chỉ là cấp bậc bình thường thôi ạ.” Ôn Mạt đáp lại một cách hờ hững.
Bà Lưu vừa nghe nói là cấp bậc bình thường thì hứng thú lập tức tụt dốc không phanh.
“Thế thì cứ từ từ rèn luyện vậy, con trai tôi là do năng lực đặc biệt xuất chúng nên mới thăng chức nhanh như thế, người bình thường thì phải bỏ ra nhiều nỗ lực hơn, tốn nhiều thời gian hơn một chút! Đôi khi cái gọi là thiên phú này thật sự chẳng biết nói sao cho hết!”
Ôn Mạt chỉ mỉm cười không tiếp lời.
Bà Lưu thấy Ôn Mạt cũng không có ý định muốn tán gẫu với mình, bèn không tìm chuyện để nói nữa.
Bà ta thản nhiên lật tung chiếc áo khoác đang trùm trên người Hạ Vân ra.
“Để tôi xem cháu đích tôn của tôi ăn uống thế nào nào?”
Hạ Vân bị giật mình thảng thốt, mặt đỏ bừng như muốn rỉ máu: “Mẹ, người qua kẻ lại đông thế này, mẹ mau đậy lại đi!”
Bà Lưu trừng mắt lườm Hạ Vân: “Sao cô nhiều chuyện thế hả, cô là tiên nữ giáng trần chắc? Ai thèm nhìn cô chứ! Cháu đích tôn của tôi đang trần truồng thế này, người ta nhìn được cái gì của cô chứ, cô nói xem!”
Hạ Vân nghĩ đến những lời bà Lưu vừa nói lúc nãy, lại thêm hành động khiến cô ta cảm thấy nhục nhã lúc này, không nhịn được mà bật khóc thành tiếng.
“Mẹ, mọi người đang nhìn kìa! Vừa nãy mẹ nói như vậy mẹ có biết con khó chịu thế nào không? Mẹ đừng ép con nữa có được không!”
Bà Lưu trừng mắt dữ dằn nhìn Hạ Vân, thấy Hạ Vân khóc đến nước mắt giàn giụa thì vừa tức vừa giận!
Bà ta chẳng qua chỉ muốn xem cháu đích tôn bú có no hay không thôi mà, cái đồ đĩ con này có cần phải làm quá lên như thế không chứ!
Giường tầng trên của Ôn Mạt là một cô gái trẻ tuổi, thấy Hạ Vân khóc lóc thương tâm bèn đưa qua một chiếc khăn tay.
“Chị ơi, đừng khóc nữa, có phải chị cãi nhau với chồng không, nếu không sao chị lại đi tùy quân cùng thế này?”
Hạ Vân ngẩn người, vô thức liếc nhìn bà Lưu bên cạnh, bà Lưu liền ném cho Hạ Vân một ánh nhìn đầy ẩn ý cảnh cáo.
Hạ Vân nhận lấy khăn tay lau nước mắt, ngay cả bản thân cô ta cũng không nhận ra giọng điệu của mình có chút phẫn uất: “Chồng… chồng tôi chết rồi!”
Cô gái ở giường trên của Ôn Mạt: “A? Xin lỗi chị nhé! Em không biết chồng chị đã mất!”
Bà Lưu lại hung hăng trừng mắt lườm Hạ Vân một cái, tiếp lời: “Tôi chỉ có mỗi đứa con gái này, tôi chẳng phải là không nỡ để con gái sống một mình sao, nên mới dắt nó tới chỗ anh trai nó, cả nhà ở cùng nhau cũng có người chăm sóc đỡ đần!”
Cô gái ngưỡng mộ nói: “Dì ơi, dì tốt quá, chị ấy thật là hạnh phúc!”
Hạ Vân nở một nụ cười cay đắng, ánh mắt càng lúc càng trở nên trống rỗng.
Bà Lưu nói tiếp: “Tấm lòng người làm mẹ là thế đấy, tất cả đều vì tốt cho con cái thôi! Đôi khi vì con cái, mình cũng phải hy sinh chứ!”
Bà Lưu lại nói thêm vài câu với cô gái, đứa cháu đích tôn trong lòng bỗng nhiên òa khóc nấc lên.
Bà Lưu cau mày: “Đứa nhỏ này sao lại khóc nữa rồi, Hạ Vân, mau xem cháu tôi thế nào! Cô trông con kiểu gì mà sao nó cứ khóc suốt thế hả!”
Ôn Mạt nhìn một cái, thầm nghĩ trong lòng: Quấy rầy giấc ngủ của em bé sơ sinh, nó không khóc mới là lạ đấy!
Hạ Vân lẳng lặng bế đứa bé lại, gương mặt tràn đầy vẻ dịu dàng nhìn đứa con trong lòng.
Chỉ cần con trai bình an khỏe mạnh, cô ta có thể nhẫn nhịn!
Cô ta có thể nhẫn nhịn tất cả mọi thứ!!!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
