Ôn Mạt dứt khoát móc tiền đưa luôn cho cô nhân viên: “Vậy mở giúp tôi một phòng đôi, cảm ơn đồng chí!”
Cô nhân viên tiếp tân không ngờ Ôn Mạt lại trả tiền sảng khoái đến thế, dù sao thì phòng đôi cũng đắt hơn phòng đơn vài hào cơ mà!
Thái độ của cô nhân viên bất giác hòa nhã hơn đôi phần: “Phòng 201 trên tầng hai nhé, trong phòng có sẵn phích nước nóng, dưới tầng có phòng nước để lấy thêm, đây là vé tắm.”
Ôn Mạt nhận lấy chìa khóa và vé tắm, sau đó xách đồ đi lên phòng của mình trên tầng hai.
Bày trí bên trong căn phòng khá đơn giản, có hai chiếc giường đơn, ở giữa kê một chiếc bàn gỗ, trên bàn đặt một chiếc phích nước rạng đông và một chiếc cốc tráng men, cạnh bàn có một chiếc ghế tựa, sát cửa ra vào là một chiếc giá treo quần áo.
Ôn Mạt khép cửa phòng lại, đặt hành lý xuống rồi vươn vai thật dài một cái, thả lỏng toàn bộ gân cốt chân tay.
Mấy ngày ngồi tàu hỏa vừa rồi suýt chút nữa đã khiến đôi chân của cô tê dại như không còn là của mình nữa.
Nghĩ đến việc ngày mai lại phải tiếp tục bước lên chuyến tàu khác, trải qua thêm năm ngày lênh đênh trên đường ray nữa là cô lại thấy ngán ngẩm vô cùng.
Cô đúng là lặn lội ngàn dặm, trèo đèo lội suối để đi tìm Lục Kiêu mà!
Ôn Mạt thay một bộ quần áo sạch sẽ, dự định lát nữa sẽ đi tới nhà ăn quốc doanh ở Kinh Thị đánh chén một bữa no nê, sau đó quay về nhà khách tắm rửa một trận cho sảng khoái.
Ôn Mạt đeo chiếc túi chéo đi xuống tầng, hỏi thăm cô nhân viên tiếp tân ở cửa về vị trí của nhà ăn quốc doanh và cung tiêu xã, nói lời cảm ơn xong liền rảo bước đi thẳng tới nhà ăn quốc doanh địa phương trước.
Kinh Thị quả không hổ danh là thủ đô, tuy chưa thể sánh bằng thời hiện đại sau này, nhưng so với huyện lỵ nhỏ kia thì môi trường ở đây khang trang, đẹp đẽ hơn không biết bao nhiêu lần, hơn nữa đường phố cũng vô cùng sầm uất, nhộn nhịp.
Quần áo trang phục của người đi đường cũng có kiểu dáng thời thượng hơn đôi chút, màu sắc cũng tươi tắn, bắt mắt hơn.
Ôn Mạt đi bộ tới nhà ăn quốc doanh, lúc này vẫn chưa đến giờ cao điểm ăn tối nhưng bên trong thực khách đã ngồi khá đông.
Ôn Mạt đưa mắt nhìn bảng thực đơn, cất tiếng gọi nhân viên: “Chào đồng chí, cho tôi hai suất vịt quay, bốn lạng bánh tráng mỏng, một bát canh xương vịt cỡ vừa nhé.
Một con vịt quay và hai lạng bánh tráng mỏng còn lại thì đóng gói mang về giúp tôi, cảm ơn đồng chí.”
Đã cất công đến tận Kinh Thị thì làm sao có thể bỏ qua món vịt quay Bắc Kinh chính tông cho được!
Trên bảng thực đơn có ghi rõ vịt quay bán số lượng có hạn, mỗi người chỉ được mua tối đa hai con một lần, nếu không thì Ôn Mạt thực sự muốn mua nhiều hơn nữa.
Ôn Mạt thầm cảm thán vật giá ở Kinh Thị này đúng là đắt đỏ thật đấy.
Vịt quay tám đồng một con, nửa con sáu đồng, hành hoa và nước sốt chấm kèm hai hào, bánh tráng mỏng một hào hai lạng, canh xương vịt cỡ vừa bốn hào.
Ôn Mạt rút tiền và tem phiếu ra thanh toán, sau đó tìm một chiếc bàn trống ngồi xuống đợi.
Triệu Đại Hải sau khi thu xếp chỗ ở trong nhà khách xong xuôi, anh ta thuê phòng tập thể giường tầng, điều kiện bên trong có hơi tồi tàn một chút, nhưng chỉ ngủ lại có một đêm nên anh ta cũng chẳng câu nệ làm gì.
Dù sao cũng tốt hơn là nằm vất vưởng ở ga xe lửa, anh ta là quân nhân, không thể để mất thể diện như thế được!
Nhìn đồng hồ thấy thời gian vừa vặn nên anh ta đi ăn tối trước, nếu đến muộn hơn chút nữa thì nhà ăn quốc doanh sẽ đông nghịt người chen chúc.
Mỗi lần quay trở lại đơn vị, anh ta đều phải quá cảnh nghỉ lại Kinh Thị một đêm, chuyện này đã thành thói quen rồi, lần nào anh ta cũng ghé qua nhà ăn quốc doanh để ăn một bát mì thịt bò.
Triệu Đại Hải gọi một bát mì thịt bò theo thói quen rồi tìm chỗ ngồi xuống, vừa mới ngồi vào bàn thì đã nhìn thấy Ôn Mạt đang ngồi ở bàn bên cạnh.
Triệu Đại Hải ngẩn người ra một chút, không ngờ lại gặp cô ở nhà ăn quốc doanh này.
Không phải anh ta nghĩ người phụ nữ này không có tiền ăn ở nhà ăn quốc doanh, mà là anh ta cứ ngỡ cô gái này đến Kinh Thị theo quân thì vừa xuống tàu phải đi tìm người đàn ông của mình ngay chứ!
Chẳng lẽ cô ta không phải đến Kinh Thị sao?
Anh ta khẽ gật đầu chào Ôn Mạt một cái, Ôn Mạt cũng lịch sự đáp lại bằng một nụ cười mỉm nhẹ nhàng.
Anh ta có ấn tượng vô cùng sâu sắc về Ôn Mạt, người vừa béo ú lại vừa đanh đá, tính tình chẳng phải dạng vừa. Nghe nói người phụ nữ này đã giúp đỡ bà bác ngồi đối diện mình hôm nọ, hại bà bác kia cứ lải nhải khen ngợi suốt cả dọc đường làm tai anh ta sắp mọc cả kén lên rồi!
Bát mì thịt bò của Triệu Đại Hải được làm rất nhanh, chẳng mấy chốc đã được bưng ra bàn. Thấy Ôn Mạt ngồi ở bàn bên cạnh mãi mà chưa thấy đi lấy đồ ăn, anh ta chỉ đinh ninh rằng cô đang ngồi đợi loại bánh nướng mặn năm xu một cái.
Thấy Ôn Mạt đưa mắt nhìn sang bát mì thịt bò của mình, Triệu Đại Hải bất giác nổi lên cảm giác muốn khoe khoang, anh ta gắp một miếng thịt bò bỏ vào miệng rồi làm bộ làm tịch phát ra một tiếng “Ừm” đầy vẻ hưởng thụ.
“Ừm Bát mì thịt bò này vẫn giữ đúng hương vị cũ, nấu đậm đà thật đấy.”
Vừa nói anh ta vừa liếc nhìn Ôn Mạt một cái, tiếng húp mì xì xụp còn cố tình phát ra to hơn vài phần, khiến những người xung quanh đều phải ngoái đầu nhìn sang phía anh ta.
Thực ra Ôn Mạt nhìn sang là vì thấy bát mì thịt bò kia trông khá ngon mắt, nóng hổi mà giá lại không đắt, cô đang tính xem có nên gọi thêm ba đến năm bát để cất vào trong không gian hay không.
Nghe thấy Triệu Đại Hải nói vậy, Ôn Mạt thầm nhủ lát nữa trước khi đi nhất định phải mua vài bát mới được, trông đầu bếp nấu món này ra lò cũng khá nhanh.
“Vịt quay xong rồi đây!”
Vừa nghe thấy tiếng gọi vịt quay đã xong, Ôn Mạt liền vội vàng đứng dậy đi bưng đồ ăn, cô sắp bị cái mùi thơm ngào ngạt của món vịt quay làm cho mê mẩn đến mụ mị cả người rồi!
Bưng đĩa vịt quay về bàn, Ôn Mạt nhìn lớp da vịt vàng ruộm bóng bẩy óng ánh kết hợp với từng thớ thịt vịt mềm mọng nước, mùi thơm quyến rũ xộc thẳng vào cánh mũi khiến nước bọt trong miệng cô cứ thế ứa ra không ngừng.
Ôn Mạt không thể chờ đợi thêm được nữa, vội cầm lấy một miếng bánh tráng mỏng, kẹp thêm vài cọng hành sợi chấm ngập vào bát tương ngọt, gói gọn một miếng thịt vịt rồi nhét tọt vào miệng. Khoảnh khắc ấy, Ôn Mạt cảm thấy cuộc đời mình lại tràn ngập niềm hạnh phúc vô bờ!
Bao nhiêu mệt mỏi, rã rời sau mấy ngày ngồi tàu hỏa dường như lập tức tan biến đi một nửa!
Quả nhiên đồ ăn ngon có thể chữa lành mọi vết thương!
Triệu Đại Hải ngồi bên cạnh nhìn thấy món Ôn Mạt gọi là vịt quay, lại ngước mắt nhìn lên bảng giá thực đơn, bỗng nhiên cảm thấy bát mì thịt bò trong tay mình chẳng còn chút thơm ngon nào nữa!
Anh ta đanh mặt lại, trong lòng thầm nghĩ người phụ nữ này đúng là cái loại tham ăn tục uống, ở trên tàu hỏa đã ăn toàn đồ ngon, lại còn mua cả cơm hộp đắt tiền, tiêu xài cực kỳ hoang phí, vung tay quá trán.
Nghĩ đến việc cánh lính bọn họ phải chịu bao nhiêu gian khổ, vất vả, thế mà người phụ nữ bên cạnh lại chẳng hề biết xót xa cho sự vất vả kiếm tiền của chồng mình, cứ thế vung tiền như rác!
Một con vịt quay tận tám đồng bạc mà thích là mua ngay được, cô ta không nghĩ xem chồng mình phải huấn luyện khổ cực ra sao, kiếm được đồng tiền khó khăn đến mức nào hay sao!
Nếu như vợ anh ta mà như thế này thì cho dù có cả núi vàng núi bạc trong nhà cũng chẳng đủ cho cô ta phá tán!
Cái loại phụ nữ này, đúng là chẳng biết tề gia nội trợ, vun vén cho gia đình chút nào!
Chẳng bù cho Tô Tô, đó mới là một cô gái ngoan ngoãn, biết ơn và hiểu chuyện. Lần nào anh ta ngỏ ý mời Tô Tô đi ăn ở nhà ăn quốc doanh, Tô Tô cũng đều từ chối vì sợ tốn kém.
Lần nào cũng phải đợi anh ta kiên quyết nài nỉ thì Tô Tô mới chịu ăn, ăn xong lại còn vô cùng cảm kích nói lời cảm ơn anh ta. Đúng là không so sánh thì không thấy đau thương!
Triệu Đại Hải húp cạn bát mì rồi đen mặt đứng dậy bỏ đi thẳng.
Mà Ôn Mạt ngồi bên cạnh vẫn đang hoàn toàn đắm chìm trong thế giới ẩm thực tuyệt mỹ của riêng mình, vui vẻ không sao tả xiết.
Ôn Mạt phát hiện ra sức ăn của mình dạo này đúng là khỏe thật đấy, hai lạng bánh tráng cuốn vịt quay cô chén sạch sành sanh, chỗ một phần ba con vịt còn lại cô cũng chan canh xương vịt húp trọn không chừa một mẩu.
Một mình ăn hết nguyên cả một con vịt quay, đây là cái đẳng cấp gì thế này chứ!
Cũng may là gia cảnh của nguyên chủ rất tốt, tiền phụ cấp quân hàm của Lục Kiêu lại cao ngất ngưởng nên cô mới có đủ tự tin để ăn uống thoải mái như thế này!
Có điều, sau này cô cũng phải nghĩ cách tự mình kiếm tiền thôi, không thể cứ dựa dẫm mãi vào người khác được.
Thời buổi này những người mua sắm bạo tay như thế này cũng không phải là hiếm, có thể ăn uống béo tốt đẫy đà thế kia thì điều kiện kinh tế gia đình chắc chắn là rất khá giả rồi.
Sau đó chị ta nhanh nhẹn thoăn thoắt đóng gói toàn bộ thức ăn lại rồi đưa cho Ôn Mạt.
Ôn Mạt ôm đồ ăn với vẻ mặt đầy mãn nguyện bước ra khỏi nhà ăn quốc doanh, sau đó tiếp tục đi bộ về phía cung tiêu xã. Khi đi qua một con ngõ vắng, cô liền nhanh tay cất hết toàn bộ số thức ăn vừa mua vào trong không gian.
Đến khi bước vào cung tiêu xã, Ôn Mạt lại bất ngờ nhìn thấy Triệu Đại Hải cũng đang đứng ở bên trong.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
