Thời buổi này cơm trắng quý giá vô cùng, nhà thím Vương cũng chẳng mấy dư dả, cả năm trời cũng chỉ dám đợi đến dịp Tết mới nỡ nấu chút gạo trắng ăn cho biết vị.
Ôn Mạt lại lấy thêm một phần thịt kho tàu, mở cửa bước ra ngoài chuẩn bị đi sang nhà thím Vương.
Đến trước cổng nhà thím Vương, Ôn Mạt đứng ngoài sân cất tiếng gọi vài tiếng: “Thím Vương ơi!”
Thím Vương từ trong nhà bước ra, nhìn thấy là Ôn Mạt thì vội vàng rảo bước chạy ra mở cổng.
Bà ấy cũng đã nghe ngóng được chuyện ầm ĩ lúc nãy, tức đến mức nghẹn cả lồng ngực, đang định bụng ăn cơm xong sẽ chạy sang xem tình hình Ôn Mạt thế nào!
“Ôn Mạt, sao cháu lại sang đây? Chắc chưa ăn cơm nước gì đúng không! Mau vào nhà ăn tạm với cả nhà một miếng đi!”
Ôn Mạt cười đáp: “Thím ơi, cháu ăn cơm rồi ạ. Cháu sang đây là muốn cảm ơn thím, đây này cháu mang đồ sang cải thiện bữa ăn cho nhà mình đây!”
Thím Vương nhìn Ôn Mạt mở chiếc khăn bọc bên ngoài ra rồi đưa tới trước mặt mình, một mùi thịt thơm ngào ngạt quyến rũ lập tức xộc thẳng vào mũi, thoang thoảng bên cạnh là hương thơm dẻo ngọt của cơm trắng mới nấu!
“Đây là... thịt kho tàu à? Còn có cả...”
Ôn Mạt mỉm cười: “Cháu đặc biệt mang sang cho thím bồi dưỡng đấy ạ, còn có cả cơm trắng nữa, thím lấy hai chiếc bát ra để đựng nhé!”
Thím Vương sững sờ một lúc, sau đó vội vàng xua tay từ chối: “Cái này không được đâu cháu ơi, đồ đạc quý giá thế này cháu cứ giữ lại mà bồi bổ cho bản thân, cháu lại còn đang mang thai nữa, cái con bé này sao mà thật thà quá vậy chứ!”
Trong lòng Ôn Mạt dâng lên một luồng hơi ấm: “Thím ơi thím đừng từ chối cháu nữa! Cháu thật lòng vô cùng cảm ơn thím, kể từ ngày mẹ cháu qua đời hiếm có ai đứng ra che chắn bảo vệ cháu như thím đã làm!
Hơn nữa, ngày mai cháu dự định sẽ đi biên cương tìm Lục Kiêu rồi, sau này có quay trở về làng được nữa hay không cũng chẳng biết đến bao giờ!
Nói thật lòng thì ân tình này của thím đâu có phải chỉ một bữa cơm là có thể đền đáp hết được, thím cứ nhận lấy đi ạ! Thím nhận rồi thì cháu mới có thể yên tâm lên đường đi biên cương được! Bằng không, trong lòng cháu cứ áy náy bận tâm mãi thôi!”
Thím Vương nghe thấy Ôn Mạt sắp đi xa thì có chút kinh ngạc, nhưng ngay sau đó nghĩ tới việc cô đi biên cương là để tìm Lục Kiêu thì lại cảm thấy mừng rỡ trong lòng.
“Thật sao cháu! Đây đúng là chuyện tốt đấy! Đi theo chồng dẫu sao cũng tốt hơn là ở lại cái làng Ôn Gia này nhiều! Ngày mai cháu đã đi rồi à? Thế đồ đạc đã thu dọn xong xuôi chưa, có còn thiếu thốn thứ gì không? Đồ ăn dọc đường đi đã chuẩn bị chu đáo chưa đấy?”
Ôn Mạt nhìn thím Vương cứ lải nhải lo lắng không ngớt cho mình thì trong lòng lại càng thêm ấm áp: “Cháu thu dọn xong hết cả rồi thím ạ! Chẳng thiếu thứ gì đâu, đồ ăn đi đường cháu cũng đã chuẩn bị đầy đủ rồi, thím nhìn cháu xem, cháu đâu phải kiểu người chịu để bản thân bị thiệt thòi về khoản ăn uống đâu đúng không nào!”
Thím Vương nghe vậy liền bật cười thành tiếng: “Cái đó thì đúng thật! Cái miệng cháu thì chẳng bao giờ chịu thiệt đâu! Đi cũng tốt, hai đứa cháu cùng nhau vun vén cuộc sống chắc chắn sẽ sống rất êm ấm, hạnh phúc!”
Ôn Mạt gật đầu mỉm cười, cô cũng cảm thấy như vậy là rất tốt!
Ôn Mạt nhét cặp lồng cơm vào tay thím Vương, thím Vương do dự một lát rồi nói: “Được rồi, vậy thím xin nhận, thím vào nhà trút đồ ra bát nhé!”
Nói rồi thím Vương đi vào trong nhà, lúc bước ra liền mang hai chiếc cặp lồng rỗng trả lại cho Ôn Mạt.
“Cái con bé này thật thà quá mức, từng ấy miếng thịt ba chỉ béo ngậy thơm phức, lại thêm chỗ gạo trắng hạt nào hạt nấy tròn mẩy, thơm phức thế kia mà cháu cứ thế đem cho! Cháu đúng là rộng rãi thật đấy! Thằng Đại Toàn nhà thím ăn ngon lành đến mức cứ khen nức nở bảo hôm nay ăn còn ngon hơn cả mâm cỗ ngày Tết!
Ôn Mạt này, sau này đi ra ngoài đối với bất kỳ ai cũng phải giữ lại cho mình chút cảnh giác, không được thật thà quá đâu đấy, nhớ chưa? Ngày mai mấy giờ đi, để thím ra tiễn cháu một đoạn!”
“Cháu nhớ rồi thím ạ. Ngày mai năm giờ sáng cháu đã đi rồi, sớm quá nên thím không cần phải tiễn đâu ạ! Cháu đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ rồi!
Đúng rồi, sau khi cháu đi thì căn nhà của cháu đã nhờ chú Đội trưởng trông nom hộ, cháu cũng muốn nhờ thím, nếu trong làng có chuyện gì xảy ra thì thím có thể để ý giúp cháu với nhé! Đến lúc đó có thể viết thư gửi cho cháu!”
Thím Vương đắc ý bảo: “Không thành vấn đề, cháu cứ yên tâm! Mọi chuyện lớn nhỏ trong cái làng này, không có việc gì là thím không biết cả!”
Ôn Mạt mang thức ăn sang biếu xong liền quay người đi về nhà, từ đằng xa đã nhìn thấy có một bóng người đang ngồi chồm hổm trước cổng nhà mình!
Chính là Ôn Tô Tô!
“Ôn Mạt! Cậu về rồi đấy à!”
Bên cạnh Ôn Tô Tô có đặt một chiếc giỏ tre, bên trong dường như có đựng thứ đồ gì đó!
“Ôn Mạt, cậu đi đâu thế hả? Tớ ngồi đây đợi cậu cả buổi trời rồi đấy!”
Ôn Mạt lạnh lùng lách qua người ả, rút chìa khóa ra chuẩn bị mở cổng.
Ôn Tô Tô thấy thế liền lẽo đẽo bám theo sau: “Ôn Mạt, dạo này cậu bị làm sao thế hả? Sao lại đối xử lạnh nhạt với tớ như vậy chứ! Có phải vì cái hôm cậu bị thương tớ không sang thăm nên cậu giận dỗi tớ không?
Tớ đã giải thích rồi mà, hôm đó tớ phải ở nhà làm việc nhà quần quật, cả ngày mệt mỏi như thế mà cậu vẫn còn trách móc tớ! Cậu đừng có ngang bướng trẻ con như thế nữa! Tớ là người bạn thân nhất của cậu đấy!”
Ôn Mạt quay ngoắt đầu lại cười khẩy: “Ai bảo cô là bạn thân nhất của tôi chứ! Hai chữ “bạn bè” thốt ra từ mồm cô làm tôi thấy buồn nôn kinh tởm!”
Ôn Tô Tô không ngờ tính khí của Ôn Mạt lại hung hăng cay nghiệt đến mức này, thế mà dám thốt ra những lời độc địa xúc phạm ả như vậy!
Vẻ mặt Ôn Tô Tô lập tức biến đổi, vừa tủi thân vừa đau lòng đến phát khóc.
“Ôn Mạt! Cậu quá đáng lắm rồi đấy nhé! Tớ có lòng tốt đến quan tâm cậu, sao cậu lại không biết điều như thế chứ! Ở cái làng này chỉ có duy nhất một mình tớ là chơi tốt với cậu thôi, cậu nhìn lại mình xem có đứa bạn nào khác không? Đều tại cái tính nết xấu xí của cậu đấy, cậu như thế là không tốt đâu, cậu phải sửa đổi đi!”
Ôn Mạt: “Tao sửa cái mả mẹ mày ấy! Cút xéo!”
Bọt mép của Ôn Mạt bắn thẳng vào mặt Ôn Tô Tô. Nghe thấy câu chửi rủa thô tục ấy, Ôn Tô Tô trố tròn mắt không thể tin nổi vào tai mình!
Ôn Mạt!
Con ranh này thế mà dám mở mồm chửi cả mẹ ả!
Ôn Mạt bước vào trong nhà định đóng sập cửa lại thì bị Ôn Tô Tô nhanh chân chen nửa người vào trong ngăn lại.
“Ôn Mạt, sao bây giờ cậu lại biến thành cái loại người thế này chứ! Tớ biết cậu đang mang thai nên đã đặc biệt sắc thuốc an thai mang sang cho cậu này! Cậu có còn chút lương tâm nào không hả! Cậu không cảm ơn tớ thì thôi, lại còn chửi bới tớ nữa! Tớ không đi đâu, cậu làm tớ đau lòng quá rồi đấy! Cậu thực sự quá đáng lắm rồi!”
Ôn Mạt buông lỏng tay nắm cửa ra, cười khẩy nói: “Ồ? Thuốc an thai để ở đâu thế?”
Đáy mắt Ôn Tô Tô lóe lên một tia sáng thâm độc: “Ở trong chiếc giỏ này này, tớ đặc biệt tự tay sắc cho cậu đấy, cậu thấy chưa, chỉ có tớ là đối xử thật lòng tốt với cậu thôi! Thế mà cậu lại đối xử tệ bạc với tớ như vậy! Thật là không nên chút nào!”
“Ôn Tô Tô, một bát nước bốc mùi thối hoắc như nước cống thế này mà cô dám mở mồm bảo là thuốc an thai à?”
Ôn Tô Tô có chút chột dạ: “Đây đương nhiên là thuốc an thai rồi! Ôn Mạt, cậu có ý gì thế hả? Chẳng lẽ tớ lại đi hại cậu chắc! Sao cậu có thể nghĩ xấu về tớ như thế chứ! Cậu uống hết chỗ này đi rồi chuyện ban nãy cậu chửi mắng tớ, tớ sẽ bỏ qua không thèm tính toán với cậu nữa!”
Ôn Mạt bật cười thành tiếng: “Đã như vậy thì cô uống thử trước cho tôi xem đi! Tôi nhát gan lắm không dám uống đâu! Cô phải uống trước thì tôi mới tin bát nước thối hoắc trước mặt này là thuốc an thai được chứ!”
Ôn Tô Tô:...
Cái con Ôn Mạt này, sao bây giờ lại khó đối phó và xảo quyệt đến mức này chứ!
Trước đây bất kể là ả cho cô những thứ đồ ăn thừa thãi rách nát gì thì cô đều ngoan ngoãn ăn hết sạch, chỉ vì sợ ả buồn lòng rồi nghĩ rằng cô coi thường ả!
Thế mà bây giờ con người này lại trở nên khó xơi đến thế này!
Ôn Tô Tô ngẫm nghĩ lại, bản thân mình cũng đâu có mang thai, hơn nữa chỉ cần nhấp môi nếm thử một ngụm nhỏ thì chắc cũng chẳng xảy ra chuyện gì to tát đâu nhỉ!
Ôn Tô Tô cắn răng hạ quyết tâm nói: “Được! Nếu cậu đã không yên tâm thì tớ uống cho cậu xem! Vì đứa con trong bụng cậu, tớ chịu chút ấm ức này thì có đáng là bao!”
Nói rồi Ôn Tô Tô liền đưa miệng ca thuốc lên sát mép môi, đầu mũi ngửi thấy mùi hôi thối đắng ngắt nồng nặc bốc ra từ chiếc ca tráng men, ả suýt chút nữa thì nôn thốc nôn tháo ra ngoài.
Ôn Tô Tô nhắm tịt mắt lại, chuẩn bị chỉ nhấp môi nếm thử một chút xíu thôi, cái mùi vị này thực sự quá đỗi kinh tởm!
Ngay khoảnh khắc Ôn Tô Tô vừa nhấp một ngụm nhỏ chuẩn bị ọe ra ngoài, Ôn Mạt một tay giữ chặt lấy chiếc ca, tay còn lại túm chặt lấy mớ tóc của Ôn Tô Tô giật mạnh ngược ra phía sau.
Ôn Tô Tô lập tức ngửa cổ lên trời, Ôn Mạt nhanh như chớp dốc trọn cả ca “thuốc an thai” đổ thẳng vào trong mồm Ôn Tô Tô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
