“Tuy Ôn Mạt đối xử với em chẳng ra gì, nhưng trong làng em cũng chỉ có mỗi nó là bạn thân thôi!
Anh cũng biết Ôn Mạt gả cho Lục Kiêu dùng thủ đoạn hèn hạ thế nào rồi đấy. Dù Lục Kiêu có nói hai người đang tìm hiểu yêu đương, nhưng Lục Kiêu ba năm trời không về làng, làm sao có chuyện đó được chứ!
Lục Kiêu dường như rất ghét bỏ nó! Nhưng Ôn Mạt thì vẫn cứ muốn dò la tin tức về Lục Kiêu!”
Khuôn mặt Ôn Tô Tô mang vẻ ngây thơ vô tội, miệng nói những lời đầy nghĩa khí khiến Triệu Đại Hải nhìn mà dâng lên một nỗi thương hoa tiếc ngọc.
Ôn Mạt làm ra cái chuyện trơ trẽn mất mặt như thế mà Tô Tô vẫn một lòng một dạ đối xử tốt với cô ta.
Triệu Đại Hải trong lòng càng thêm xót xa cho cô gái ngốc nghếch Tô Tô này, hèn chi lúc nào cũng bị người ta bắt nạt!
Tuy anh ta chưa từng gặp Ôn Mạt, nhưng qua lời miêu tả của Ôn Tô Tô thì chắc chắn không phải loại phụ nữ đàng hoàng gì!
Anh ta vẫn thích kiểu con gái dịu dàng, lương thiện, yếu đuối mong manh như cành liễu trước gió giống Tô Tô hơn.
“Lục đoàn trưởng bận rộn vô cùng, thường xuyên phải đi làm nhiệm vụ, lại còn huấn luyện tăng cường, đợt này bộ đội lại đang chuẩn bị cho hội thao quân sự toàn quân, Lục đoàn trưởng phân thân không xuể, bận tối tăm mặt mũi chân không chạm đất!”
Ôn Tô Tô nghe vậy thì thầm nghĩ quả nhiên là thế, vẫn là Lục Kiêu bản lĩnh tài giỏi, đâu có giống tên Triệu Đại Hải rảnh rỗi lông bông này!
Thảo nào ngày nghỉ phép nhiều như thế, hóa ra trong bộ đội có thêm anh ta cũng chẳng thừa mà thiếu anh ta cũng chẳng sao!
Đúng là đồ vô dụng!
“Thật không ngờ Lục đoàn trưởng lại đi tìm một người phụ nữ như thế, nữ quân nhân trong bộ đội đâu có thiếu, Cao Lệ Lệ của Đoàn văn công, Kim Ngọc Đường của Bệnh viện quân y đều là những cô gái xuất chúng nghìn người có một, Lục đoàn trưởng này cũng không biết nghĩ cái gì nữa!”
Triệu Đại Hải tuy sùng bái Lục Kiêu, cũng vì hai người cùng quê chung một huyện mà cảm thấy tự hào, nhưng đôi khi trong lòng cũng thật sự vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ Lục Kiêu!
Anh ta không khỏi thầm nghĩ mỉa mai, Lục đoàn trưởng này ở bộ đội oai phong lẫm liệt là thế, nhưng mắt nhìn phụ nữ thì lại kém cỏi vô cùng, xem ra con người ta chẳng có ai là thập toàn thập mỹ cả!
Nghĩ đến đây, trong lòng anh ta bỗng cảm thấy ít nhất về khoản chọn vợ thì mình còn giỏi hơn Lục Kiêu nhiều!
Tô Tô chính là người phụ nữ mà cả đời này anh ta nhất định phải cưới bằng được!
Ôn Tô Tô vừa nghe thấy Lục Kiêu ở trong bộ đội lại đắt giá như thế thì lập tức hoảng hốt!
Sao ả lại không nghĩ tới chuyện này cơ chứ, Đoàn văn công? Bệnh viện quân y? Những người phụ nữ có thể lăn lộn có số má ở những nơi đó nghe qua là biết chẳng phải hạng vừa rồi!
“Thế... thế Lục Kiêu thì sao? Anh ấy có thái độ thế nào?”
Triệu Đại Hải khẽ cười một tiếng đáp: “Lục đoàn trưởng... anh ấy suốt ngày bận rộn túi bụi, ngày thường lại nghiêm nghị chẳng bao giờ cười đùa, đối với ai cũng một thái độ lạnh lùng như nhau, căn bản chẳng thèm để mắt tới đám phụ nữ đó! Thậm chí còn từng mắng mỏ làm mấy cô gái khóc thét lên cơ đấy! Ở bộ đội, Lục đoàn trưởng có biệt danh là Diêm Vương mặt lạnh!
Cho nên em bảo Lục đoàn trưởng kết hôn với con bé Ôn Mạt ở làng em, anh thực sự kinh ngạc đến rớt cả hàm! Ai mà ngờ được anh ấy lại chọn một người...”
Triệu Đại Hải chưa nói hết câu, nhưng hàm ý trong lời nói thì đã quá rõ ràng.
Ôn Mạt ngồi phía sau lại chẳng có phản ứng gì quá lớn, một người đàn ông ưu tú như Lục Kiêu, bên cạnh có ong bướm vây quanh ái mộ là chuyện quá đỗi bình thường!
Điều đó chỉ chứng tỏ cô có mắt nhìn người, vớ được món hời lớn!
Hơn nữa, người đàn ông tốt như thế thuộc về cô, còn đám người khác chỉ biết đứng nhìn mà thèm thuồng, thế chẳng phải quá sảng khoái hay sao!
Nhưng Ôn Tô Tô thì lại khác, vừa nghe thấy Lục Kiêu có nhiều người ái mộ như vậy thì trong lòng đã sốt ruột như lửa đốt.
Ở nhà thì bố mẹ đang chuẩn bị bàn chuyện gả ả đi, lời hứa hẹn của Dương Cúc Hoa thì mãi vẫn chưa thực hiện được, Ôn Mạt lại đột ngột dọn ra khỏi nhà họ Lục, những biến cố dồn dập này khiến ả vô cùng bất an!
Ả không thể ngồi chờ chết được nữa, ả phải tiên hạ thủ vi cường, đích thân ra tay đánh sảy đứa con trong bụng Ôn Mạt, đến lúc đó ả sẽ tự mình gọi điện thoại báo cho Lục Kiêu biết.
Ả không tin nếu Lục Kiêu biết đứa con trong bụng Ôn Mạt đã mất rồi mà vẫn còn cần loại đàn bà như cô!
Còn chuyện sau này làm thế nào để quyến rũ Lục Kiêu thì cần phải bàn bạc kỹ lưỡng sau, dẫu sao Lục Kiêu không về làng thì ả cũng chẳng có cách nào, bao nhiêu ngón nghề quyến rũ cũng không có đất dụng võ.
Nhớ lại năm xưa khi còn nhỏ, ả bị một con chó đuổi theo cắn đến rơi cả giày, chính Lục Kiêu đã cầm hòn đá lớn ném đuổi con chó đi giúp ả, lúc đó Lục Kiêu giống như một người hùng nhỏ tuổi xuất hiện trong thế giới của ả.
Bây giờ người hùng nhỏ tuổi đã trở thành đại anh hùng lẫy lừng, ả tin vào số phận, duyên phận giữa ả và Lục Kiêu tuyệt đối sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy.
“Con người ta đôi khi cũng có lúc nhìn gà hóa cuốc mà anh.”
Ôn Tô Tô đáp lại lấy lệ, sau đó liền cắm cúi gắp thịt kho tàu ăn lia lịa, ả ăn hết sạch trơn một bát cơm lớn đầy ắp, lúc này mới no căng bụng dừng đũa.
Trời đất bao la, ăn no là lớn nhất!
Phải ăn no mới có sức đối phó với con tiện nhân Ôn Mạt kia chứ!
Triệu Đại Hải thấy tướng ăn hùng hục như hổ đói này của Ôn Tô Tô thì đôi lông mày cũng khẽ nhíu lại, cả đĩa thịt anh ta mới chỉ được ăn có ba miếng...
Thôi kệ, chắc chắn là do Tô Tô ở nhà bị bỏ đói ăn không đủ no, sao mình có thể chê bai cô ấy được chứ! Mình ăn ít đi một chút cũng chẳng sao.
Anh ta nên thương xót cô ấy mới phải, cuộc sống của Tô Tô quả thực quá đỗi khổ cực rồi!
Một đĩa thịt kho tàu, một đĩa rau xào theo mùa, một bát canh trứng nấu rau chân vịt, chẳng mấy chốc hai người đã quét sạch sẽ bàn ăn.
Ôn Mạt thấy hai người bước ra khỏi nhà ăn quốc doanh, lúc này mới đứng dậy đi tới ô cửa phục vụ để mua thêm đồ ăn.
Nhìn thực đơn viết trên bảng đen nhỏ, Ôn Mạt lại gọi thêm mười chiếc bánh bao lớn nhân thịt, hai phần thịt kho tàu, một phần sườn hầm đỗ ván, một phần thịt viên hầm sốt cay, một phần thịt xào ớt chuông và thêm một phần cơm rang.
Ôn Mạt mặt không đỏ, tim không đập loạn, móc tiền và phiếu đưa cho cô nhân viên phục vụ.
Sau đó, cô phớt lờ ánh mắt kinh ngạc tặc lưỡi của nhân viên, từ trong túi đeo chéo lấy ra mấy chiếc cặp lồng cơm đưa qua ô cửa.
Trong lòng cô thầm tính toán, lát nữa buổi chiều sẽ ghé qua cung tiêu xã mua thêm vài chiếc cặp lồng nữa, tối về nhà sẽ dùng nước suối linh tuyền nấu thêm một nồi cơm trắng thật lớn.
Theo như cô quan sát thì nước suối linh tuyền mỗi ngày chỉ tích tụ lại được một lớp mỏng dưới đáy, nếu muốn đầy một cốc nước thì phải mất tầm mười ngày, cho nên cô chỉ có thể dùng nước suối linh tuyền đã pha loãng để nấu ăn mà thôi.
Nhưng dẫu có pha loãng thì hiệu quả bồi bổ cũng đã quá đủ rồi.
Ôn Mạt nhận lấy những chiếc cặp lồng cơm đã đựng đầy thức ăn nóng hổi, bỏ vào trong túi lưới rồi xách ra khỏi nhà ăn quốc doanh, sau đó rẽ vào một con hẻm vắng gần đó, thu toàn bộ cặp lồng vào trong không gian.
Hiện tại đồ ăn chín tích trữ trong không gian đã khá nhiều rồi, dư sức cho cô ăn uống thoải mái suốt dọc đường đi tới biên cương, thậm chí còn thừa thãi nữa là đằng khác!
Hơn nữa không gian có tính năng giữ tươi tuyệt đối không sợ ôi thiu hỏng hóc, sáng mai trước khi ra ga xe lửa, tiện đường đi ngang qua nhà ăn quốc doanh cô có thể mua thêm một đợt nữa.
Nghĩ vậy, bước chân Ôn Mạt không hề dừng lại, tiếp tục đi thẳng tới cung tiêu xã.
Ở cung tiêu xã, cô mua thêm bốn gói đường đỏ, hai gói đường trắng, với tâm thế phải tiêu sạch toàn bộ số phiếu địa phương, cô lại mua thêm rất nhiều gia vị và đồ khô.
Kẹo hoa quả và kẹo sữa Đại Bạch Thỏ mỗi loại mua thêm một cân, một cân bánh trứng gà, năm chiếc bánh vừng và năm thanh quẩy giòn.
Tương ớt thịt bò mua hai lọ, sữa bột mạch nha mua ba hộp, đồ hộp hoa quả và đồ hộp thịt mỗi loại mua hai hộp.
Thấy có bán nước ngọt có ga vị cam với giá một hào hai xu một chai, Ôn Mạt cũng mua luôn năm chai.
Uống xong vỏ chai thủy tinh còn có thể tận dụng làm vũ khí phòng thân được nữa chứ!
Đi ngang qua quầy bán đồ dùng sinh hoạt, Ôn Mạt không kìm được lòng mua thêm một chiếc ca tráng men in hình hoa mẫu đơn tuyệt đẹp.
Dù Lục Kiêu là Trung đoàn trưởng, đãi ngộ chắc chắn rất tốt, nhưng đồ đựng nước uống thì cô phải mua một chiếc theo ý thích của mình để dùng cho thoải mái.
Nhân viên bán hàng thấy Ôn Mạt mua rất nhiều đồ đạc, lại toàn là những món đồ ăn đắt tiền, liền biết ngay đây là gia đình có điều kiện kinh tế khá giả, thái độ không khỏi nhiệt tình niềm nở hơn hẳn vài phần.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)