Ôn Mạt không lục soát hết các phòng khác của nhà họ Lục.
Nhà họ Lục có nhiều trẻ con như vậy, chỗ thuốc mê kia không biết có hại gì cho sức khỏe hay không, nghĩ đi nghĩ lại cô quyết định thôi.
Mụ Thẩm Thu Diễm kia đang bụng mang dạ chửa, coi như tha cho đứa bé trong bụng một con đường sống để tích đức cho mình!
Thế nhưng nợ máu phải trả bằng máu, nguyên chủ không thể chết một cách oan uổng như thế được, món nợ mạng này cứ để cho Lục Chí Minh gánh chịu trước đã!
Còn về Thẩm Thu Diễm, đợi đứa bé chào đời xong xuôi cô sẽ tính sổ sau!
Về đến nhà, Ôn Mạt liền trèo lên giường tiếp tục đánh một giấc ngủ say sưa, giấc ngủ này vô cùng ngọt ngào và êm ái.
Sáng hôm sau, sau khi rửa mặt súc miệng xong, Ôn Mạt lấy từ không gian ra hai chiếc bánh bao thịt lớn, pha một cốc nước đường đỏ nóng hổi làm bữa sáng.
Sau đó, cô xách một chiếc giỏ đi sang nhà Đội trưởng đại đội, bên trong giỏ là một gói đường đỏ và nửa cân bánh trứng gà mà cô đã chuẩn bị sẵn.
Đội trưởng đại đội Ôn Gia Thôn tên là Ôn Kỳ Chính, tính tình nghiêm khắc, thích làm ra vẻ và hay lên lớp dạy đời, nhưng đối với công việc trong làng thì xử lý tương đối công bằng!
Lúc này ông ta đang đau đầu nhức óc, đêm qua Lục Chí Minh, Lục Chí Bảo và Lục Tử Long không hiểu sao lại xuất hiện trong chuồng heo.
Hai con heo nái lên cơn điên cuồng giẫm đạp lên người cả ba tên, bọn họ còn bị heo cắn cho tơi bời nhiều nhát.
Đầu của Lục Chí Minh bị heo cắn nát bấy be bét máu thịt, đã tắt thở từ lâu!
Đùi của Lục Chí Bảo bị ngoạm mất một mảng thịt lớn, nhưng thảm hại nhất chính là Lục Tử Long, không biết có phải do xui xẻo cùng cực hay không mà lại bị heo cắn đứt phăng mất của quý.
Chưa chết, nhưng sống thế này còn đau đớn nhục nhã hơn cả chết!
Đêm qua ông ta phải cùng người nhà họ Lục lăn lộn suốt một đêm, tức tốc đưa người lên bệnh viện huyện, mãi đến lúc trời vừa hửng sáng mới vội vã chạy về.
Dù ông ta cũng chẳng ưa gì cái thói hống hách diễu võ giương oai hàng ngày của người nhà họ Lục, nhưng dẫu sao cũng là người trong làng mình quản lý, xảy ra chuyện kinh hoàng như vậy ông ta cũng thấy phiền lòng vô cùng!
Lúc Ôn Mạt bước tới, vừa vặn là lúc gia đình Ôn Kỳ Chính vừa ăn xong bữa sáng, chuẩn bị ra ngoài đi làm.
“Mạt nha đầu, sao cháu lại tới đây?”
Thái độ của Ôn Kỳ Chính tương đối hòa nhã, trước đây nhờ tài nghệ săn bắn cao cường của Chu Tú Mai mà ông ta cũng được thơm lây không ít lần.
“Chú Đội trưởng, cháu có chuyện muốn nhờ chú giúp đỡ một chút ạ, thím có ở nhà không chú? Cháu còn mang chút đồ ngon sang biếu thím nữa đây!”
Gương mặt Ôn Mạt tươi cười rạng rỡ, khuôn mặt tròn trịa mũm mĩm khiến người ta nhìn vào bỗng thấy dễ chịu hẳn, chỉ có điều miếng gạc y tế trên đầu cô trông có hơi chướng mắt, khiến người khác nhìn vào lại dâng lên vài phần xót xa thương cảm.
Ôn Kỳ Chính nghe lời nói trẻ con của Ôn Mạt thì nỗi bực dọc bực bội trong lòng lập tức vơi đi đôi chút.
“Thím cháu đang dọn dẹp trong nhà kia kìa, cháu bây giờ đang có thai lại còn bị thương, có đồ ăn ngon thì cứ giữ lại mà tẩm bổ cho mình. Cháu có việc gì thì nói mau lên, chú còn đang bận trăm công nghìn việc đây!”
Ôn Mạt mỉm cười theo chân Ôn Kỳ Chính bước vào sân, vợ của Ôn Kỳ Chính là Triệu Đại Mai từ trong bếp bước ra, hai tay lau vội vào chiếc tạp dề.
Thời buổi này đường đỏ là thứ đồ quý hiếm vô cùng.
Con bé Ôn Mạt này thật có lòng.
“Cái con bé này, thím đã mua cho con dâu rồi, cháu cứ giữ lấy mà uống. Nhưng cháu đang mang thai thì mấy thứ này nên uống ít thôi, uống thêm sữa bột mạch nha thì tốt hơn nhiều đấy!”
Ôn Mạt cười đáp: “Cháu biết rồi thím, nhưng chỗ này thím nhất định phải nhận lấy, đây là tấm lòng của cháu, thím không được từ chối đâu đấy!”
Triệu Đại Mai thực ra là xót xa cho Ôn Mạt mồ côi cả cha lẫn mẹ, lại còn bị nhà họ Lục bắt nạt đến nông nỗi ấy nên trong lòng không nỡ nhận đồ của cô.
Ôn Kỳ Chính lên tiếng: “Được rồi, đừng đùn đẩy qua lại nữa, đã là tấm lòng của Mạt nha đầu thì bà cứ nhận lấy đi!”
Ôn Kỳ Chính đã lên tiếng, Triệu Đại Mai lúc này mới miễn cưỡng nhận lấy, nhưng trong lòng thầm nhủ sau này phải giúp đỡ con bé tội nghiệp này nhiều hơn.
Ôn Kỳ Chính nói: “Mạt nha đầu, có chuyện gì thì cháu cứ nói đi! Miễn là không tổn hại đến lợi ích của tập thể làng xóm thì chú nhất định sẽ cố hết sức giúp đỡ.”
Ôn Kỳ Chính thầm đoán chắc hẳn Ôn Mạt vì chuyện xích mích ngày hôm qua nên mới tìm đến mình.
Hôm qua tuy ông ta không có mặt ở hiện trường nhưng cũng nghe người ta kể lại con bé này đã bị ức hiếp thảm thương đến mức nào.
May mà nghe nói hành động phản kháng dứt khoát của con bé này cũng có chút phong thái quả cảm giống hệt người mẹ Chu Tú Mai của nó!
Ôn Mạt nghiêm túc nói: “Chú Đội trưởng, cháu muốn nhờ chú viết giấy giới thiệu và giấy chứng nhận cho cháu, cháu muốn đi biên cương tìm Lục Kiêu!”
Ôn Kỳ Chính sững sờ một lúc, theo như những gì ông ta hiểu về Ôn Mạt thì con bé này trước giờ chưa từng có ý định muốn đi tùy quân bao giờ.
Sao bây giờ lại đột nhiên thay đổi quyết định như thế!
Nghĩ đến những chuyện đê hèn mà người nhà họ Lục đã làm với cô, có lẽ con bé cũng đã bị tổn thương đến tận cùng xương tủy rồi!
Đi tìm Lục Kiêu cũng tốt, vợ chồng trẻ thì nên sống chung một chỗ với nhau mới phải đạo.
Triệu Đại Mai vô cùng mừng rỡ: “Đây là chuyện tốt đấy chứ! Mạt nha đầu, cháu nghĩ thông suốt được như thế là tốt lắm. Thằng bé Lục Kiêu tính tình rất tốt, chính trực, tài giỏi, nó là niềm tự hào của Ôn Gia Thôn chúng ta đấy, cháu đi theo Lục Kiêu thì chắc chắn không sai vào đâu được!”
Chỉ tiếc là thằng bé lớn lên dưới sự đày đọa tàn nhẫn của hai con súc sinh Dương Cúc Hoa và Lục Đức Trung. May mà Lục Kiêu đã trưởng thành có bản lĩnh, hai kẻ kia ở nhà họ Lục mới không còn dám lộng hành ngang ngược như trước nữa!
Đôi khi bà ta nhìn không vừa mắt cũng muốn giục ông nhà sang nói vài câu, nhưng nói thì cũng chỉ nhắc nhở qua loa chứ không thể can thiệp sâu, dù chồng bà ta là Đội trưởng đại đội thì cũng không có quyền can thiệp vào chuyện nội bộ gia đình nhà người khác!
Ôn Kỳ Chính không ngờ Ôn Mạt đến tìm mình là vì chuyện này, nhưng trong lòng ông ta cũng rất tán thành quyết định của Ôn Mạt.
“Nhưng mà chặng đường đi tới biên cương xa xôi nghìn trùng, non cao nước thẳm, một thân phụ nữ lại đang mang thai như cháu đi lại đâu phải chuyện dễ dàng! Hay là cứ gọi điện thoại cho Lục Kiêu trước, bảo nó đợi lần sau được nghỉ phép thăm thân thì về đón cháu đi cùng có được không?”
Ôn Kỳ Chính tuy chưa từng đi biên cương nhưng dù sao cũng là người từng trải hiểu biết rộng, đi tàu xe tới biên cương ít nhất cũng phải mất bảy tám ngày trời, Ôn Mạt lại là phụ nữ đang có thai, dọc đường đi thực sự vô cùng nguy hiểm.
Ôn Mạt đáp: “Chú Đội trưởng ơi, nếu đợi Lục Kiêu được nghỉ phép thăm thân quay về thì chẳng biết đến tận bao giờ nữa! Chú yên tâm cháu sẽ gọi điện thoại báo trước cho Lục Kiêu biết việc cháu sang đó, chắc là anh ấy sẽ ra đón cháu ở giữa đường thôi ạ!”
Thực ra Ôn Mạt chỉ nói thế cho ông ta yên tâm thôi, chứ bảo cô ở lại Ôn Gia Thôn đợi Lục Kiêu thì khéo phải đợi đến cả năm trời, ngày nghỉ phép của quân nhân đâu phải muốn xin là xin được ngay đâu!
Ôn Kỳ Chính thấy Ôn Mạt kiên quyết như vậy, cũng nhận ra cô đã hạ quyết tâm sắt đá muốn đi, ông ta không nói thêm lời nào nữa, bảo Ôn Mạt đứng đợi rồi quay người vào trong nhà, lúc bước ra cầm theo hai tờ giấy đưa cho Ôn Mạt.
“Đây là thư giới thiệu và giấy chứng nhận. Cháu đã quyết định như vậy rồi thì chú cũng không ngăn cản nữa, bản thân đi đường nhất định phải hết sức cẩn thận, tốt nhất là cứ bảo Lục Kiêu ra đón!”
Ôn Mạt cầm hai tờ giấy trong tay nâng niu như báu vật, vui vẻ đáp lời: “Cháu nhớ rồi chú Đội trưởng, vậy cháu xin phép đi trước đây ạ! Cháu phải tranh thủ lên huyện ngay bây giờ! Thím ơi, cháu đi nhé!”
Ôn Mạt cầm được thư giới thiệu và giấy chứng nhận liền vội vã chạy ra đầu làng bắt xe bò.
Cô phải nhân lúc trời còn sớm chạy lên huyện để mua bằng được vé xe lửa.
Thế là Ôn Mạt ngồi xe bò lên đến thị trấn huyện, đi thẳng tới phòng bán vé xe lửa, xuất trình thư giới thiệu và giấy tờ tùy thân, mua được một vé xe lửa đi biên cương vào sáng ngày kia.
Chỉ có điều khi tàu chạy đến Hải Thị, cô sẽ phải đổi sang một chuyến tàu hỏa khác.
Ngay khoảnh khắc cất vé xe lửa vào chiếc túi đeo chéo, Ôn Mạt đã lập tức dùng ý niệm chuyển nó thẳng vào không gian an toàn.
Sau đó, nghĩ đến kế hoạch tích trữ lương thực của mình, cô quyết định sẽ đi tới khu chợ đen trong truyền thuyết một chuyến.
Khu chợ đen này đối với Ôn Mạt chẳng hề xa lạ chút nào, trong ký ức của nguyên chủ thì cô ấy cũng từng ghé qua đây vài lần rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

