Mẹ Kỷ không nói gì thêm, “Không nói nữa, về nhà hẵng nói tiếp.” Cúp điện thoại.
Mở túi hồ sơ, ngắm nhìn giấy kết hôn, Kỷ Thượng Thanh cũng nhìn theo, hỏi: “Giấy kết hôn là thật à?”
“Thằng bé vừa gọi nghe giọng vội vàng thế chắc đúng thật.” Nói, mẹ Kỷ đưa giấy kết hôn cho Kỷ Thượng Thanh: “Này, ông xem xem, nhìn ảnh chụp xứng đôi đấy chứ.”
Kỷ Thượng Thanh cầm, xem kỹ, ngay cả giấy kết hôn của mình ông cũng không để bụng như vậy, đăng ký xong liền cất đi, lúc sau mua phòng ở cần dùng tới cũng không có hứng thú xem lại.
Mẹ Kỷ dựa lại gần xem cùng ông, “Ông nhìn con trai ông này, lúc ấy thằng bé biết tin tức kia rồi mà lúc chụp ảnh vẫn cười tươi vậy, may mà thằng bé không sống vì ánh mắt của người khác.”
Kỷ Thượng Thanh gật đầu: “Ừ.”
Thật ra ấn tượng của ông về Hạ Mộc vốn rất bình thường, cô và những cô gái khác con nhà danh môn có chênh lệch lớn, những cô gái ưu tú đó Hạ Mộc không thể theo kịp.
Nhưng lần ở sân bay bắt gặp cô và Kỷ Tiện Bắc, ông đã hết sức ngạc nhiên khi thấy con trai mình trầm tĩnh ít nói còn có một mặt mà ít ai hay biết, giống như cậu thiếu niên mười mấy tuổi đang vui đùa với Hạ Mộc ở sân bay.
Cũng chính lúc ấy, ông cảm thấy nếu con trai ông và Hạ Mộc đến với nhau thật ra cũng không tệ, ít nhất con ông không còn là người máy máu lạnh chỉ biết làm việc, cũng bắt đầu có hỉ nộ ái ố.
Kỷ Thượng Thanh đưa giấy kết hôn cho mẹ Kỷ: “Cất đi đi, còn phải tiếp tục ứng phó với hai ông cụ trong nhà, bọn họ đang hoang mang, đợi đến khi bình tĩnh lại, nói không chừng phát giác được ngay bản thân bị lừa.”
Tuy bọn họ già rồi, nhưng không hề hồ đồ.
Đều không phải người bình thường.
Mẹ Kỷ: “Tiện Bắc chắc chắc có tính toán khác, hôn nhân với Hạ Mộc là hỉ sự duy nhất của thằng bé, thằng bé không lừa xong một lần liền thôi đâu.”
Kỷ Thượng Thanh nghĩ rồi nghĩ, vẫn nói ra suy nghĩ của mình: “Nếu tôi nói, cứ ly hôn trước rồi để chúng nó chọn ngày lành kết hôn lần nữa, không phải thanh niên bây giờ chúng nó thích kỷ niệm ngày kết hôn sao? Nếu sau này năm nào cũng tổ chức vào ngày đó thì còn hơi sức đâu lo âu phiền muộn?”
Mẹ Kỷ lại lấy bản thỏa thuận ly hôn ra, bà từng nhìn qua chữ của Hạ Mộc, nhưng lâu rồi không nhớ rõ, không biết chữ này có phải chữ của Hạ Mộc thật không.
Quét mắt đọc lướt, đều là những điều khoản quy cách, đến mục phân chia tài sản, bà đọc chậm lại.
Vợ chồng không có tài sản chung, không có tranh chấp tài sản.
Mẹ Kỷ thở dài, vừa rồi ở biệt thự, chắc có lẽ bố bà thấy dòng chữ này mới đột nhiên không biết làm thế nào.
Trên mạng đều nói Hạ Mộc yêu tiền của Kỷ Tiện Bắc, ai biết lúc ly hôn cô lại không đòi hỏi một xu nào.
Kỷ Tiện Bắc vừa tới nhà chưa được bao lâu chuông cửa đã vang lên, anh đi mở cửa, nhìn sắc mặt bố mẹ tiều tụy, trong lòng anh nói không nên lời cảm giác gì, chắc hẳn mấy ngày nay bọn họ đau lòng hơn cả anh.
Anh khom lưng, lấy dép lê cho bố mẹ.
“Bố mẹ uống gì không?” Anh đi vào phòng bếp.
“Uống nước ấm đi, cả đêm không uống ngụm nào.” Mẹ Kỷ đi theo sau anh vào phòng bếp.
Kỷ Tiện Bắc rót nửa ly nước ấm cho mẹ mình, áy náy nói: “Mẹ, con xin lỗi, gây phiền phức cho bố mẹ rồi.”
Mẹ Kỷ: “Không có gì, đợi thời gian trôi qua tin tức lắng xuống mọi người sẽ không còn nhớ đến nữa.”
Không thể phủ nhận hôm qua bà nhìn thấy tin tức kia, ngực đau xót vô cùng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


