Thẩm Lăng nhận được điện thoại của thư ký Phàn lúc đang trên đường tới công ty, anh nghe xong cũng bất ngờ, không nghĩ tới ngày vui trọng đại lại xảy ra chuyện không hay như vậy.
Một lúc lâu sau, anh hỏi: “Xác định là Tiêu Ảnh? Nói không chừng là chính Hứa Mạn thì sao?”
Thư ký Phàn: “Là Tiêu Ảnh thật hay không thì chưa xác định được, nhưng có thể loại trừ Hứa Mạn, Hứa Mạn chưa có đủ năng lực lớn đến mức tìm hacker đăng tin lên Weibo, còn liên lạc sớm với các phóng viên nhà truyền thông lớn, vả lại Hứa Mạn làm thế cũng không được lợi gì, việc này sẽ làm cô ấy mất sạch nguồn kinh tế, cô ấy không ngốc đến vậy.”
Thẩm Lăng: “Vậy sao lại nghi ngờ Tiêu Ảnh?”
Thẩm Lăng cũng đoán ra: “Ừm, nếu đúng là Tiêu Ảnh làm thật thì cô ta đã hủy những thứ bất lợi từ lâu rồi, không việc gì phải chờ đến khi các cô đi tìm.”
Anh nghĩ ngợi: “Được rồi, lát lại bàn bạc tiếp, tôi đi xóa hết tin tức trên mạng trước đã.”
Thư ký Phàn nhắc nhở câu: “Thẩm tổng, lát anh nhớ gọi điện thoại cho Nhậm tổng, có lẽ cậu ấy giúp được chuyện lần này.”
Thẩm Lăng cũng không nghĩ nhiều: “Được, yên tâm đi, chắc chắn sẽ xử lý tốt giúp Kỷ Tiện Bắc.”
Sau khi anh liên lạc với không ít người thu xếp mọi chuyện thỏa đáng xong, đang định gọi cho Kỷ Tiện Bắc, vừa gạt dãy số lại ấn kết thúc cuộc gọi, gọi vào dãy số của Nhậm Ngạn Đông.
Nhậm Ngạn Đông vừa mở miệng đã nói: “Không cần nhiều lời, tôi đã thấy tin tức rồi.”
Thẩm Lăng: “Không biết Kỷ Tiện Bắc và Hạ Mộc giờ thế nào, bản ghi âm kia tuy nghe cũng biết bị cắt ghép, nhưng mấy câu nói đó không phải ghép lại, mấy năm trước Hạ Mộc không yêu Kỷ Tiện Bắc là sự thật, dù Kỷ Tiện Bắc biết, dù chúng ta cũng biết, nhưng nghe mấy câu kia… chẳng khác nào làm trò trước mặt mọi người vả mạnh Kỷ Tiện Bắc một bạt tai cả.”
Nói, anh thở dài.
Vẫn đang ngồi trên xe, anh hạ cửa xe xuống, châm điếu thuốc.
Nhậm Ngạn Đông rít điếu thuốc, vài giây sau nhả khói mới nói: “Nếu lần này Kỷ Tiện Bắc không đăng ký kết hôn với Hạ Mộc được thì có lẽ sau này cậu ta chẳng còn cơ hội nào khác.” Dừng lại: “Lại nói còn có tôi, cậu ta sẽ không thể không đăng ký.”
Thẩm Lăng: “Cũng đúng.”
Chuyển sang chuyện khác: “Giờ tôi lại thấy may cậu với Tiêu Ảnh đã chia tay, nếu không có người bố vợ như vậy, lúc ngủ cậu cũng phải mở to hai mắt, tuy chúng ta không phải người tốt lành gì, nhưng ít ra vẫn có điểm mấu chốt làm người, không âm hiểm làm ra chuyện đâm sau lưng người khác như vậy, nhưng bố của Tiêu Ảnh…”
Nhậm Ngạn Đông: “Thường thôi, anh xem mấy tập đoàn tài chính lớn xem, con cái tranh giành tài sản, có mấy nhà không xích mích? Làm ầm kéo nhau lên tòa án đã coi là thủ đoạn khá văn minh, còn có trò âm hiểm hơn chẳng lẽ chưa từng nghe nói tới?”
Thẩm Lăng: “Đúng thế thật.” Thật ra ngay bên người cũng có, anh em chị em vì lợi ích của bản thân mà trở mặt thành thù.
Nhậm Ngạn Đông gẩy tàn thuốc, mỉm cười nói: “Thế nên sau này anh đừng đẻ nhiều, một đứa thật ra cũng tốt, toàn bộ tài sản đều là của nó, anh cũng được an nhàn.”
Thẩm Lăng cười: “Ý kiến này không tệ, nếu không con cái nhiều, đợi đến lúc tôi già yếu, chúng lại thương lượng làm thế nào rút ống dưỡng khí của tôi rồi phân chia gia sản ấy chứ.”
Nhậm Ngạn Đông: “……”
Thẩm Lăng nói giỡn: “Nếu không sau này cậu cũng sinh một đứa thôi, sinh con gái ấy, rồi đưa hết tiền cho nhà tôi.”
Nhậm Ngạn Đông không nói đùa, ngữ khí nghiêm túc: “Tôi không nghĩ tới sinh con cái, muốn con cái làm gì? Tôi vốn không thích trẻ con, bản thân tôi lại kém cỏi như vậy, không thể dạy bảo con trẻ tốt được, tìm được người phụ nữ mình thích sinh con còn muốn nhìn vài ba lần, tìm người mình không thích, thế chẳng phải hại con cái sao?”
Thẩm Lăng: “Vì Hạ Mộc kết hôn nên cậu hiểu ra đời chỉ là hư ảo à?”
Nhậm Ngạn Đông: “Không liên quan tới cô ấy, nếu tôi muốn kết hôn sinh con thì đã kết hôn từ lâu rồi, việc gì phải chờ đến tận hôm nay, ông cụ bà cụ nhà tôi trên cơ bản đã mặc kệ tôi rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


