Cuối cùng Hạ Mộc không được ăn kem, lúc vừa tan tầm liền nhận được cuộc gọi của Kỷ Tiện Bắc, anh phải quay về Bắc Kinh, lần này có lãnh đạo ban ngành tìm anh có việc, liên quan tới công ty ủy thác.
Anh áy náy nói: “Bận xong anh sẽ quay lại mua kem cho em.”
Hạ Mộc không muốn anh áy náy, dời đi lực chú ý của anh, được một tấc muốn thêm một thước nói: “Muốn ăn ba vị kem, matcha dâu tây với chocolate.” Vị xoài cô mới ăn hôm trước, lần khác ăn tiếp sau.
Cô hỏi: “Rõ chưa?”
Kỷ Tiện Bắc: “… Hạ Mộc,anh chỉ cho em chọn một màu sắc, em đã muốn mở phường nhuộm(1) rồi à?”
Hạ Mộc: “Đừng nói mấy thứ này, nói được hay không hả?”
Cô không cho anh cơ hội nói chuyện: “Anh nói sẽ ở bên này vài hôm, nói thu xếp ngày rảnh rỗi ở cùng em, nói buổi tối đến thư viện đón em, còn nói dẫn em đi ăn kem, bốn việc, anh thất hẹn cả bốn, em chỉ mới đòi ăn ba vị, quá đáng lắm sao?”
Kỷ Tiện Bắc: “……”
Ô tô lái về hướng sân bay, anh vô ngữ nhìn ngoài cửa sổ xe.
Lần nào Kỷ Tiện Bắc cũng sảng khoái đáp: “Ừ, ngày nào cũng nhẩm đọc mấy lần trong lòng.”
Hạ Mộc: “Nhẩm đọc mỗi khi hút thuốc à?”
Kỷ Tiện Bắc: “… Không hút thuốc thật.”
Hạ Mộc: “Em tính tích cóp tiền mua máy phát hiện nói dối, đợi đến mùng một tháng sáu làm quà tặng anh.”
Kỷ Tiện Bắc: “……”
Trước khi cúp điện thoại Hạ Mộc nói câu: “Ông xã, yêu anh.”
Tài xế ở đằng trước, Kỷ Tiện Bắc chỉ nói câu: “Me too.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


