Buổi tối Hạ Mộc không đi cùng bọn họ đến câu lạc bộ chơi, Kỷ Tiện Bắc để ý tâm trạng của cô, cũng cùng cô nói dối, nói buổi tối cô có hẹn đi ăn với bạn bè.
Lúc này cậu Trư Trư mới thôi.
Vạn Hi vẫn nói: “Đi ăn với bạn xong tới tìm chúng tôi chơi cũng được, nhiều người càng náo nhiệt.”
Cậu Trư Trư: “Tôi thấy được đấy, đúng lúc có thể làm nóng bàn mạt chược.”
Vạn Hi: “Tâm sự về chuyện tiếng Anh, sau khi trang web của chúng ta nâng cấp, tôi muốn thiết lập một kho giọng nói phát âm của người thật, trước mắt Hạ Mộc là người tôi ưng ý nhất.”
Cậu Trư Trư: “Ai da, thật không dễ gì, hiếm khi cậu không tự luyến đi thưởng thức người khác.”
Vạn Hi giả vờ tức giận: “Cậu cút đi.”
Hạ Mộc nhìn Vạn Hi, dù cho tức giận thì vẫn dịu dàng nhẹ nhàng như vậy, làm người ta không thể chán ghét nổi.
Kỷ Tiện Bắc liếc nhìn Hạ Mộc, đoán cô không muốn nhận công việc này nhưng lại ngại Vạn Hi là người trong vòng bọn họ nên cô không thể từ chối thẳng thừng.
Anh nói với Vạn Hi: “Sở trường của cô không phải là tiếng Anh sao? Còn muốn tiêu tiền mời người khác?”
Vạn Hi: “Giọng tôi không dễ nghe như Hạ Mộc.” Cô ấy cười: “Nếu đàn ông các anh có thể sinh con, nghe Hạ Mộc nói tiếng Anh xong thể nào mười người thì cũng có đến tám người mang thai đấy.”
“……”
Cậu Trư Trư: “Cậu từng nghe Hạ Mộc nói tiếng Anh rồi à?”
Vạn Hi: “Lần trước trong phiên họp thứ ba của hội nghị Tài chính có xí nghiệp nước ngoài tham gia, chẳng phải cô ấy dùng tiếng Anh đặt câu hỏi sao? Lúc tôi xem phát sóng trực tiếp liền thành fan của cô ấy.”
Cậu Trư Trư đưa một cây bút cho Hạ Mộc: “Nhanh ký tên cho fan của cô nào.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


