Tàu xe mỏi mệt, sau khi về đến Bắc Kinh, bọn họ nghỉ ngơi ở nhà nửa ngày.
Hôm sau, Kỷ Tiện Bắc phải dậy sớm đi công ty, hỏi Hạ Mộc có đi cùng không.
Hạ Mộc lắc đầu: “Đến nhiều không tốt, lại còn làm anh trễ nải công việc.”
Kỷ Tiện Bắc thấy bình thường: “Không phải em đang chuẩn bị cho bài thi phiên dịch sao? Văn phòng của anh có rất nhiều tạp chí báo ảnh về phương diện này, báo chí kinh tế tài chính mấy tháng gần đây cũng để trên tủ sách, có lẽ sẽ giúp ích được cho em đó.”
“Vậy em đi cùng anh xem sao.”
Kỷ Tiện Bắc cầm di đọng đi ra ngoài văn phòng.
Điện thoại vang lên mấy chục giây Thẩm Lăng mới nghe máy, bên kia rất yên tĩnh, “Cậu vui đến quên cả trời đất rồi chứ?”
Kỷ Tiện Bắc: “Trở về rồi.”
Thẩm Lăng ngó nhìn Nhậm Ngạn Đông ngồi bên cạnh, cười nói: “Còn tưởng phải đợi cậu ăn tết xong mới về, thế nào, bố mẹ vợ hài lòng về cậu chứ?”
Kỷ Tiện Bắc châm điếu thuốc, “Anh nói xem?”
Thẩm Lăng ha ha cười: “Hài lòng là được.” Không dấu vết liếc nhìn Nhậm Ngạn Đông, Nhậm Ngạn Đông nghiêm túc chăm chú xem văn kiện, không biết có xem vào hay không.
Trong điện thoại giọng của Kỷ Tiện Bắc truyền đến: “Anh đang ở đâu?”
Thẩm Lăng hỏi anh: “Có chuyện gì?”
“Không có chuyện gì quan trọng, mang về cho anh chút đặc sản, đang ở đâu, tôi qua đưa cho anh.”
“Ở New York.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


