Sáng thứ sáu, Kỷ Tiện Bắc về tới Bắc Kinh, công ty còn nhiều việc phải làm, anh không cố hẹn Hạ Mộc đi ăn bữa trưa, buổi chiều có chút thời gian, anh gửi tin nhắn cho Hạ Mộc:[ Nếu không bận gì, đến công ty tìm anh. ]
Hạ Mộc:[ Anh không bận à? ]
Kỷ Tiện Bắc:[ Dù bận thì thời gian hai mắt nhìn em vẫn phải có. ]
Hạ Mộc:[ Chỉ nhìn hai mắt? Thế thì không đi. ]
Kỷ Tiện Bắc:[ Nếu em tới, đôi mắt còn không phải dính trên người em hay sao? ]
Hạ Mộc cười, cô ở nhà cũng chỉ luyện tập phiên dịch, tắt video tài liệu đi, lấy chìa khóa xe rồi rời khỏi nhà.
Tới dưới lầu Trung Thần, di động vang lên, là máy bàn trong nhà, buổi trưa gọi về, kết quả không ai nghe máy, bây giờ mới gọi lại.
Hạ Mộc thở hắt, nhận máy.
Mẹ: “Alo, Mộc à.”
Hạ Mộc: “Mẹ.”
Mẹ cô vừa mở mồm liền bắt đầu lên án, tiếng khóc nức nở: “Đã bao lâu rồi cô không gọi điện về nhà hả, cô nói một chút tôi đây nuôi lớn cô có tác dụng gì! Có năng lực rồi, ngay cả nhà cũng không thèm nhận đúng không!”
Hạ Mộc không lên tiếng, cô có một vạn câu đáp ngược lại, nhưng mỗi lần nói xong, khổ sở trong lòng vẫn là bản thân cô, sau cô tập thành thói quen im lặng, coi như không nghe thấy gì.
Mẹ cô lên án hơn nửa phút, Hạ Mộc không mở miệng, một mình mẹ cô nói thấy không thú vị, lúc này mới nhớ ra hỏi cô: “Cô gọi điện thoại về nhà làm gì?”
Hạ Mộc: “Ngày mai con về.”
Mẹ cô: “Cô còn trở về làm cái gì! Đừng có về, bây giờ cô đủ bản lĩnh rồi, đừng trở lại nữa! Cô với Tiểu Hàng, một đám các cô đều đủ bản lĩnh cả rồi, đừng về nữa! Tôi với bố cô, hai chúng tôi sống hay chết đều không liên quan đến mấy người.”
Đối với nước mắt nói tới liền tới, Hạ Mộc đã chết lặng, có lẽ giây tiếp theo, nói dừng là dừng.
Cô không để ý tới mẹ cô khóc mắng, chỉ muốn mau chóng kết thúc cuộc gọi, “Có thể tối ngày kia con mới về tới nhà, mẹ dọn dẹp nhà cửa một chút, con mang đối tượng của con về nhà.”
“Cô nói đối tượng?” Mẹ cô lập tức ngừng khóc, hít hít cái mũi, hòa hoãn vài giây: “Ở đâu? Là người quê chúng ta? Điều kiện trong nhà thế nào?”
Hạ Mộc: “Bắc Kinh.”
Mẹ cô ‘À’ một tiếng, nói tiếp: “Cậu ấy không phải người vùng chúng ta nhất định không biết phong tục bên này, cô nói cho cậu ấy biết, lần đầu ra mắt nhà gái không thể đến tay không, quê chúng ta chú trọng việc này nhất.”
Hạ Mộc: “……”
Không thể đến tay không trong miệng mẹ cô, ý là phải biếu tiền, mà không phải mua quà cáp.
Mẹ cô hỏi: “Một tháng cậu ấy có thể kiếm được bao nhiêu?”
Hạ Mộc nhàn nhạt nói: “Chưa đến hai vạn.”
Ở Bắc Kinh hai vạn hẳn là không nhiều, nhưng cũng không ít.
Mẹ cô tỉnh táo tinh thần, “Mẹ nói cho cô hay, Tiểu Mai ấy, chính là cái nhà đầu tiên trong làng ấy, cô cũng biết nó bằng tuổi Nam Nam mà, tháng trước vừa tìm được đối tượng, cậu trai đó mở quán ăn nhỏ trên huyện, một năm kiếm mấy vạn liền, lần đầu đến nhà Tiểu Mai, nghe thím cô nói biếu nhà Tiểu Mai một vạn chín ngàn chín, còn mang Tiểu Mai lên thành phố mua hết hơn hai ngàn tiền quần áo đấy.”
Mẹ cô lại nhấn mạnh, nhắc nhở một câu: “Một vạn chín ngàn chín này không phải tiền lễ hỏi đâu, tiền lễ hỏi là trước khi kết hôn mới đưa, cô nghe đừng choáng váng.”
Hạ Mộc không lên tiếng, ngón tay dùng sức móc vỏ tay lái.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


