Hạ Hàng dùng sức hất tay Hạ Mộc ra nhưng không được.
Cậu lạnh lùng nhìn Hạ Mộc: “Chị bị bắt nạt người kia đã ra mặt giúp chị, bây giờ cũng có thể chạy nhảy, nhìn dáng vẻ không chết ngay được, em phải về, chị thả em ra!”
“Hạ Mộc!” Hạ Hàng lại gọi một tiếng, hai người tiếp tục giằng co.
Hạ Mộc nhượng bộ: “Về khách sạn với chị.”
“Chị thả tay ra, em còn có thể bay đi đâu được chứ!”
Anh lau mồ hôi trên trán cô: “Dù trước kia xảy ra chuyện gì thì em ấy vẫn là em trai em, cũng chỉ có cậu ấy đi xa đến đây trút giận thay em, có gì cứ từ từ rồi nói, đừng cãi nhau, biết chưa?”
Hạ Mộc dùng sức gật đầu, nhìn anh: “Trưa nay anh đi ăn một mình nhé.”
“Em không cần lo cho anh, chiều nay anh phải qua công ty một chuyến, chờ Hạ Hàng bình tĩnh lại, buổi tối chúng ta cùng đi ăn.”
Kỷ Tiện Bắc lại đưa cho cô một chiếc ô, hôn lên má cô: “Mau qua đó đi.”
Từ lúc lái xe đến khách sạn hai người không hề nói chuyện với nhau, cuối cùng vẫn là Hạ Hàng lên tiếng trước.
“Anh ta mua cho chị chiếc xe này?” Hạ Hàng liếc nhìn Hạ Mộc.
“Xe này là của anh ấy, xe của chị không đắt như vậy.” Lần đầu tiên Hạ Mộc có kiên nhẫn nhiều lời với cậu.
“Anh ta kết hôn chưa?”
“Em nói xem!”
Im lặng vài giây, Hạ Hàng nói: “Tốt nhất là chưa kết hôn, nếu ngày nào đó chị làm tiểu tam bị người ta đánh thì xứng đáng, chắc chắn em sẽ không tới giúp chị nữa.”
Hạ Mộc liếc cậu một cái, không tiếp lời.
Nhiệt độ trong xe thấp, Hạ Hàng cũng thoải mái hơn nhiều, cậu lại nghiêm túc nhắc nhở Hạ Mộc: “Ngay cả anh bạn trai kia của chị nhìn cũng không đáng tin cậy, tỉnh táo chút, đừng để người ta đùa giỡn tình cảm, đến lúc đó chỉ có mình chị khóc thôi.”
“Từ khi nào em học được nói tiếng người thế?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


