Sau khi Hạ Mộc ra khỏi tòa nhà hội chẩn liềnđidạo một vòng cửa hàng tiện lợi, mua một túi bánh mì, lúc đang tính tiền nhận được điện thoại của Hứa Mạn.
Vừa bắt máy Hứa Mạn liền nói: “Oa, không ngờ gọi được đó.”
Hạ Mộc cười: “Nói như thể tớkhông ở nơi không có sóng vậy.”
Không biết bắt đầutừ khi nào, ngăn cách giữa cô vàHứa Mạn biến mất sau một đêm, hai người chưa từng thân quen lại không chút gượng gạo.
Hứa Mạn cũng cười: “Tưởng cậu đi làm kiểm tra, đợi mãi vẫn không thấy bóng dáng cậu đâu liền gọi cho cậu thử xem sao.”
Hạ Mộc dừng lại: “Cậu đangở phòng bệnh?” Cô đưa tiền cho nhân viên thu ngân.
“Ừm, hai ngày trước đi công tác, hôm nay vừa về, xuống máy bay liền đến chỗ cậu luôn.”
“Chờ chút, vài phút nữa tớ sẽ về tới đó.”
Cúpđiện thoại, nhân viên thu ngân trả lại tiền thừa, Hạ Mộc nhận tiền, cầm túi bánh mìrời đi.
Hạ Mộc không nghĩ tới sẽ gặp Nhậm Sơở dưới lầu bệnh viện,cậu đang khoanh tay trước ngực, cúi đầu, ngẩn ngườiđá đá viên đá nhỏ dưới chân.
“Nhậm Sơ.” Cô đến gần gọi cậu một tiếng.
Cậu muốn giữ gìn thứ cô để ý nhất.
Hạ Mộc không vạch trần cậu, chắc là cậu tới cùngHứa Mạn.
Côcười cười: “Ừ,đồngnghiệpnằm việnnên qua đây thăm một lát.”
Nhậm Sơ gãi gãi đầu, bao lời muốn nóicuối cùng chỉ nói đúngmột câu: “Gần đây thời tiết nắng nóng, cậu nhớ chú ý sức khỏe, uống nhiều nước ấmnhé.”
“Cậu cũng vậy.” Hạ Mộc chỉ chỉ bệnh viện: “Tớ vàođây.”
“Ừ, có rảnh nhớ liên lạc.” Nhậm Sơ nhìn theo bóng lưng cô mãi đến khibiến mất sau cánh cửathang máy, cậuthu hồi tầm mắt, hít thở một cái thật sâu, ngửa đầu nhìn mặt trời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


