Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
9.
Mị phi và Lạc Thù, sau khi bị cấm túc một tháng thì được thả ra.
Nàng nói: "Ngươi tưởng có Hoàng hậu cái mụ già c h ế t tiệt kia chống lưng cho ngươi thì làm sao nào? Ngươi xem, cả Hoàng cung đến thiên hạ đều là Phụ hoàng quyết định tất cả."
Khi tin tức truyền đến chỗ Hoàng hậu, nàng đang ở bên bàn chăm sóc cành hoa trong bình, nghe Ma ma Nguyên bẩm báo xong, nàng nhướng khóe mày, lại im lặng không nói lời nào, chỉ đưa tay cắt đi một cành hoa Lộc Cửu nở rộ chói mắt nhất.
Nàng sửa soạn lại những cành hoa đã tỉa xong một lúc, quay đầu nói với Ma ma Nguyên: "Đều vứt hết đi, hoa này nhìn có vẻ chói mắt, thực ra không chống đỡ được bao lâu."
Ma ma Nguyên vâng một tiếng, sai đám tỳ nữ khiêng hoa ra ngoài.
Thực ra bọn ta đều biết, Hoàng hậu bao nhiêu năm nay không trừ khử Mị phi, là vì Phụ hoàng không xứng để nàng làm bẩn tay.
Mà bây giờ, ngay cả Phụ hoàng, nàng cũng đều muốn vứt bỏ.
10.
Những ngày sau đó, thoạt nhìn yên bình lặng sóng.
Hoàng hậu bắt đầu dạy ta những điều sâu sắc hơn, người đưa ta đi tuần tra điền trang, tuần tra tiệm, tuần tra học đường, để ta tận mắt thấy người làm thế nào quản lý cơ nghiệp khổng lồ.
Và ta trong quá trình tuần tra phát hiện, chủ nhân của những điền trang tiệm học đường này, tất cả là Hoàng hậu tự mình, không có chút nào liên quan đến hoàng cung.
Tại triều ta, tài sản của nữ tử trước khi xuất giá đều thuộc về phụ huynh, sau khi xuất giá cho dù làm chủ mẫu nhà cao cửa rộng hay tiến cung, tất cả thu nhập đều phải sung công, tài sản độc hữu thuộc về nữ tử, chỉ có một phần hồi môn mà thôi.
Hoàng hậu trong mấy chục năm này, đã đem hồi môn của người khuếch đại vô số lần, quản lý thành một phần cơ nghiệp chuyên thuộc về bản thân, hơn nữa người dùng tiền bạc kiếm được mở Nữ tử học đường, để nữ tử nhà dân thường cũng có cơ hội cầu học.
Sắc mặt ta tái nhợt, Hoàng hậu liếc ta một cái, cười khẩy nói: “Xem Ninh nhi cái dáng vẻ đơn thuần này, thật sự cho rằng Bản cung mấy năm nay ngoài chép kinh niệm Phật, chuyện chính sự gì cũng không làm sao?”
“Chúng ta làm nữ tử, tiền và tình yêu tổng thể phải chiếm được một thứ, ta đã mất đi tình yêu rồi, nếu như không kiếm nhiều tiền, vậy không thật sự thành Hoàng hậu phế vật trong miệng Mị phi sao? Huống hồ tiền bạc Bản cung kiếm được mở Nữ tử học đường, cứu tế bách tính lầm than, làm chuyện mình muốn làm, há chẳng phải đẹp sao.”
Ta vội vàng không kịp ngừng liên tục gật đầu, và kinh ngạc phát hiện…
Hoàng hậu dường như thay đổi rồi.
Không còn giống sự u ám nặng nề của ngày trước nữa.
Ta theo Hoàng hậu học bí quyết làm giàu, lúc giúp đỡ ngày càng nhiều bách tính lầm than, bên Lạc Thù cũng không nhàn rỗi.
Vũ cơ múa phụ họa và đệ tử Lê Viên như nước chảy qua lại ra vào Ung Hoa Cung của Mị phi, tiếng ca tiếng đàn không dứt bên tai.
Ta biết, là Lạc Thù đang học Kinh Hồng Vũ.
Dung mạo nàng ta sinh ra càng ngày càng xinh đẹp, hoa dung nguyệt mạo, luyện múa thường xuyên khiến thân hình nàng ta nhẹ nhàng mềm mại.
Lúc cùng tham gia các buổi tụ họp của các công tử quý nữ thế gia, các công tử nhao nhao khen ngợi nàng là công chúa mỹ nhân tài nghệ nhất kinh thành.
Bọn họ cũng từng bị kiếm thuật của ta làm cho khuynh đảo, nhưng rất nhanh cảm thấy tính cách ta không nhu hòa, càng không nguyện ý múa kiếm để lấy lòng bọn họ.
Lạc Thù lại không giống ta, nàng ta đa tài đa nghệ, lại thích khoe mẽ, các công tử thế gia tự nhiên vui vẻ.
Các công tử cảm thán: “Lạc Thù công chúa thật là tài mạo song toàn, mỹ nhân hiếm thấy nha, không biết người nào mới xứng với công chúa cao quý quyến rũ như vậy.”
Thậm chí còn có người đem ta so sánh với nàng ta: “Cùng là chị em, vị Trưởng công chúa này tính cách thật sự vô vị, cũng không có tài nghệ, uổng nàng vẫn là được nuôi lớn trong điện của Hoàng hậu, bây giờ lại nửa điểm cũng không bằng Lạc Thù công chúa.”
Mỗi lần như vậy, Lạc Thù tổng sẽ đi ra chen vài câu: “Trưởng công chúa tài nghệ nhiều lắm đó, gảy bàn tính, cưỡi ngựa kéo cung, múa kiếm, nói không chừng người ta muốn làm một nữ tướng quân anh dũng thần võ đấy.”
Nói xong, nàng ta liền cùng các công tử tiểu thư trong đám người cười thành một đoàn.
Không lâu sau, liền đến ngày nhã tập hội trong kinh thành, Lạc Thù thế ở phải được.
“Kiếp trước, ta ở Phật đường chép kinh văn, ngươi ở nhã tập hội ưỡn ẹo làm duyên, từ đó về sau, Tiểu hầu gia liền bị ngươi mê hoặc mất rồi.”
“Nhưng kiếp này ta có nhiều tài nghệ như vậy, Kinh Hồng Vũ của Mị phi bây giờ ở chỗ ta là thanh xuất ư lam thắng ư lam, thử hỏi Trưởng công chúa ngươi lấy gì đến tranh với ta đây?”
Mặt ta không chút gợn sóng, cầm kiếm múa.
“Tỷ tỷ, nhìn trên phần chúng ta là chị em một kiếp, muội cho tỷ một lời khuyên, đừng nhảy Kinh Hồng Vũ.”
Lạc Thù cười khẩy nhếch khóe miệng: “Ngươi quả nhiên sợ rồi.”
Nàng ta chí tại tất đắc rời đi, phía sau nàng ta, ta thả chậm động tác múa kiếm.
Ta đã cho nàng ta lời khuyên rồi.
Còn về việc nàng ta có tiếp nhận hay không.
Cũng không liên quan đến ta nữa rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)










